Showing posts with label Điếu Ngư. Show all posts
Showing posts with label Điếu Ngư. Show all posts

Tuesday, 18 September 2012

Chiến tranh sẽ nổ ra trên các vùng biển Đông Á?

Các chính sách của Trung Quốc đã làm tổn hại nghiêm trọng tới mối quan hệ với gần như tất cả các nước láng giềng.

Sau khi những người dân tộc chủ nghĩa Trung Quốc và Nhật Bản tổ chức đổ bộ lên những khối đất hoang mà Trung Quốc gọi là quần đảo Điếu Ngư còn Nhật Bản gọi là Sankaku, những người biểu tình giận dữ tại thành phố Thành Đô ở miền tây nam Trung Quốc hô vang khẩu hiệu: "Phải diệt hết bọn Nhật".


Tương tự, cuộc đối đầu giữa tàu Trung Quốc và Philippine tại bãi cạn Scarborough trên Biển Đông đã dẫn tới hàng loạt cuộc biểu tình tại Manila. Và bước tiến dài những tưởng sắp đạt được trong mối quan hệ hợp tác giữa Hàn Quốc và Nhật Bản thì cuối cùng lại đổ vỡ khi Thủ tướng Hàn Quốc tới thăm hòn đảo hoang mà nước này gọi là Dokdo, còn Nhật Bản gọi là Takeshima, trong khi Mỹ gọi là bãi đá Liancourt.

Thực tế, mọi chuyện chưa đến mức quá gây hoang mang. Mỹ tuyên bố quần đảo Senkaku (đang thuộc quản lý của thành phố Okinawa từ khi Mỹ trao trả lại cho Nhật Bản vào năm 1972) nằm trong hiệp ước an ninh Mỹ - Nhật. Trong khi đó, cuộc đối đầu tại bãi cạn Scarborough đã dịu xuống, và trong khi Nhật Bản triệu hồi đại sứ Hàn Quốc để thông báo về vụ việc Dokdo, cũng rất có khả năng hai nước sẽ bước vào một cuộc chiến.

Những cũng cần nhớ rằng Trung Quốc là lực lượng phá hoại đã tấn công và đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974 và 1988. Và Trung Quốc đã gây áp lực lên nước chủ nhà Campuchia trước Hội nghị thượng đỉnh ASEAN năm nay để cản trở hội nghị thông qua bản thông cáo chung trong đó kêu gọi tiến tới một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông - lần đầu tiên trong lịch sử 40 năm tồn tại, hiệp hội của 10 thành viên Đông Nam Á không thể đưa ra thông cáo chung kết thúc hội nghị.

Sự trở lại của chủ nghĩa dân tộc cực đoan tại Đông Á vừa đáng lo ngại nhưng cũng vừa dễ hiểu. Ở châu Âu, trong khi Hy Lạp có thể than phiền về các điều kiện để được Đức ủng hộ tài trợ khẩn cấp, nhưng rõ ràng giai đoạn kể từ sau chiến tranh thế giới thứ hai đã chứng kiến những tiến bộ lớn trong việc gắn kết các quốc gia khu vực với nhau. Nhưng điều tương tự chưa khi nào diễn ra ở châu Á, các vấn đề xuất phát từ những năm 1930 và 1940 vẫn còn đeo đẳng, và càng trở nên trầm trọng hơn bởi những cuốn sách giáo khoa bị bóp méo cùng với chính sách của các chính phủ.

Đảng Cộng sản Trung Quốc không còn như xưa. Thay vào đó, họ duy trì tính chính danh của mình dựa trên tăng trưởng và chủ nghĩa dân tộc người Hán. Ký ức của cuộc chiến tranh Trung-Nhật 1894-1895 và hoạt động khiêu chiến của Nhật Bản những năm 1930 có ích và phù hợp về mặt chính trị trong chủ đề rộng hơn về những sự chà đạp mà người dân Trung Quốc phải chịu đựng từ các thế lực đế quốc.

Một số nhà phân tích quốc phòng Mỹ nhìn nhận chiến lược biển của Trung Quốc là sự gây hấn rõ ràng. Họ lấy minh chứng là sự gia tăng chi tiêu quốc phòng và phát triển công nghệ tên lửa và tàu ngầm được thiết kế để bảo vệ vùng biển trải rộng từ bờ biển Trung Quốc đến "chuỗi đảo đầu tiên" của Đài Loan và Nhật Bản.

Trong khi đó, những người khác lại thấy chiến lược của Trung Quốc rất mù mờ, mâu thuẫn và bị tê liệt bởi những lợi ích quan liêu cạnh tranh nhau. Họ chỉ ra kết quả tiêu cực của những chính sách quyết liệt hơn của Trung Quốc từ sau cuộc khủng hoảng kinh tế 2008. Quả thực, các chính sách của Trung Quốc đã làm tổn hại nghiêm trọng tới mối quan hệ với gần như tất cả các nước láng giềng.

Hãy xem xét vụ việc tại Senkaku năm 2010, sau khi Nhật Bản bắt giữ đoàn thủy thủ của một tàu Trung Quốc va vào tàu cảnh sát biển Nhật Bản, Trung Quốc đã leo thang trả thù kinh tế. Kết quả, như một nhà phân tích người Nhật diễn tả, là "Trung Quốc đã tự đốt lưới nhà", làm đảo ngược những gì đang là một xu hướng có lợi trong mối quan hệ song phương dưới thời Đảng Dân chủ Nhật Bản cầm quyền. Nói rộng hơn, trong khi Trung Quốc chi hàng tỷ Nhân dân tệ cho nỗ lực tăng cường quyền lực mềm tại châu Á, cách ứng xử của nước này tại Biển Đông đã tự mâu thuẫn với thông điệp mà họ muốn hướng tới.

Tôi đã hỏi một số người bạn cũng như quan chức Trung Quốc tại sao Trung Quốc lại theo đuổi một chiến lược phản tác dụng như vậy. Câu trả lời đầu tiên và chính thức là Trung Quốc kế thừa các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ đã có từ lịch sử, bao gồm một bản đồ từ Quốc dân Đảng, những người đã tô vẽ ra "đường chín đoạn" bao trùm gần như toàn bộ Biển Đông. Ngày nay, với công nghệ cho phép khai thác nguồn tài nguyên dưới đáy cũng như hải sản tại vùng biển, thật khó có thể từ bỏ "di sản của tổ tiên" này. Năm 2009-2010, một số quan chức cấp trung và nhà bình luận thập chí còn nhắc đến Biển Đông là "lợi ích quốc gia cốt lõi", có vị trí ngang bằng với Đài Loan và Tây Tạng.

Nhưng giới lãnh đạo Trung Quốc chưa bao giờ rõ ràng về vị trí chính xác của "đường chín đoạn" đến đâu, hoặc về việc những tuyên bố chủ quyền của họ chỉ bao gồm những đảo và bãi đá nhất định, hay với cả thềm lục địa trải rộng và các vùng biển bao quanh. Khi được hỏi tại sao họ không làm rõ những tuyên bố này, những người đối thoại phía Trung Quốc đôi khi nói làm như vậy sẽ đòi hỏi phải có một sự thỏa hiệp chính trị và quan liêu rất khó khăn mà có thể kích động chủ nghĩa dân tộc trong nước.

Ngoài ra có người thì nói họ không muốn cho đi một con bài mặc cả khi chưa chín muồi. Năm 1995, và năm 2010, Mỹ tuyên bố các vùng biển của Biển Đông nên được quản trị theo Công ước LHQ về Luật Biển 1982 (mỉa mai là Mỹ lại chưa thông qua luật biển này) nhưng Mỹ không nêu lập trường về các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ. Thay vào đó, Mỹ hối thúc các bên tranh chấp giải quyết thông qua đàm phán.

Năm 2002, Trung Quốc và ASEAN ký kết một bộ quy tắc không mang tính ràng buộc pháp lý về quản lý những tranh chấp như vậy, nhưng khi là một cường quốc, Trung Quốc tin rằng họ sẽ thu về nhiều hơn trong các cuộc đàm phán song phương hơn là đa phương với các nước nhỏ. Lòng tin đó đứng đằng sau áp lực mà Trung Quốc gây lên Campuchia để ngăn cản bản thông cáo chung của ASEAN mùa hè này.

Nhưng đây chính là một chiến lược sai lầm. Là một cường quốc, Trung Quốc sẽ có trọng lượng trong bất kỳ trường hợp nào và có thể giảm thiểu những thiệt hại tự mình gây ra khi ký kết một bộ quy tắc ứng xử.

Về quần đảo Senkaku/Diaoyu, nên làm theo kiến nghị của tờ The Economist. Trung Quốc nên ngừng cử các tàu chính thức đi vào các vùng biển của Nhật Bản và sử dụng đường dây nóng với Nhật Bản để quản lý khủng hoảng từ những người chủ nghĩa dân tộc gây ra. Cùng với đó, hai nước nên khôi phục khuôn khổ khai thác chung các mỏ khí trên biển Hoa Đông năm 2008, và chính quyền trung ương Nhật Bản nên mua lại các đảo hoang từ chủ sở hữu tư nhân và tuyên bố chúng là một khu bảo tồn biển quốc tế.

Đã đến lúc tất cả các quốc gia châu Á nhớ lại lời khuyên nổi tiếng của Winston Churchill: "Đối thoại luôn tốt hơn chiến tranh".

Đình Ngân

Saturday, 8 September 2012

Vì sao Nhật lại mua quần đảo Senkaku?


Chính phủ Nhật vừa quyết định bỏ tiền mua lại quần đảo Senkaku hiện đang được công dân Nhật đứng tên chủ quyền hợp pháp.
AFP
Bản đồ khu vực đảo tranh chấp giữa Nhật Bản và Trung Quốc.
Hành động này nhằm chính danh hơn chủ quyền của Senkaku trên phạm vi quốc gia nhằm đối phó với sự tranh chấp với Trung Quốc. Mặc Lâm phỏng vấn nhà báo Đỗ Thông Minh hiện sống và làm việc tại Tokyo nhằm làm sáng tỏ hơn về vấn đề này.

Để có biện pháp mạnh?

Trước tiên nhà báo Đỗ Thông Minh cho biết về sự kiện lịch sử của quần đảo này:

Vì có 3 đảo thuộc chủ quyền của tư nhân, cho nên nếu để tư nhân quản lý thì có vẻ trách nhiệm của nhà nước chưa rõ rệt.
Đỗ Thông Minh
Đỗ Thông Minh: Vâng, quần đảo Senkaku đó là nói theo âm Nhật, còn gọi tên tiếng Anh là Pinnacle Islands, tức Tiêm Các, mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư. Đây là quần đảo thuộc xứ Lưu Cầu. Xứ Lưu Cầu là xứ gồm có đảo chính là Okinawa và các đảo chung quanh. Ngày xưa Lưu Cầu là một xứ riêng, có vua riêng và đã thần phục nhà Thanh, nhưng sau này coi như là thuộc Nhật Bản, cho nên sau này hiệp ước San Francisco năm 1951 Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ trả lại độc lập cho Nhật Bản thì trên nguyên tắc thì Lưu Cầu Vẫn là thuộc Nhật Bản.
Mặc Lâm: Thưa anh, theo như anh nói thì Nhật rất tự tin trong những chứng cứ lịch sử về chủ quyền của đảo Senkaku, vậy sự kiện chính phủ quyết định bỏ một số tiến lớn trả cho người dân trên đảo thì nhằm mục đích gì, thưa anh?
Đỗ Thông Minh: Dạ vâng, quần đảo Tiêm Các gồm có tất cả 8 đảo nhỏ và tổng số diện tích cở 5,56 cây số vuông, trong đó đảo lớn nhất đối với Nhật Bản thì gọi là Ngư Điếu. Trong số 8 đảo tất cả đều là đảo không có người ở và chính vì không có người ở cho nên nó mới dẫn đến sự tranh chấp như ngày hôm nay. Nhưng vì có 3 đảo thuộc chủ quyền của tư nhân và ông này là ông Kurihara sinh sống ở Saitama, phía Bắc Tokyo, cho nên nếu để tư nhân quản lý thì có vẻ trách nhiệm của nhà nước chưa rõ rệt và nhất là coi như tạo một ấn tượng đối với quần chúng  và thế giới chưa có rõ ràng.
000_Hkg7720435-250.jpg
Ngày 15/08/2012, một toán người Hoa mang cờ Trung Quốc và cờ Đài Loan tìm cách đổ bộ lên một hòn đảo mà cả Bắc Kinh lẫn Tokyo đều nói chủ quyền là của họ. AFP photo.
Cho nên trước đây vào tháng 4 năm nay 2012, lúc đó Đô trưởng Tokyo là ông Isihara đang ở Hoa Kỳ có tuyên bố rằng “Chúng tôi đã điều đình với người chủ đất và đang tiến hành việc mua lại”, sau đó ngày 7 tháng 7, Thủ tướng Noda cũng cho rằng nhà nước nên mua lại quần đảo này, vì vậy cho nên cả hai bên cùng có tiếp xúc với người chủ của đảo để mua, và cái giá bây giờ hai bên đã đồng ý và lên tới 2 tỷ 50 triệu yen, tức là tăng gấp 10 lần giá ban đầu và tương đương 30 triệu đôla.
Trước đó Tòa Đô Chánh Tokyo cũng đã đứng ra quyên tiền dân để mua lại đảo này và số tiền quyên góp được khoảng 1 tỷ 400 triệu yen. Ông Isihara cho biết sẵn sàng mua và trao lại cho chính phủ để quản lý. Bây giờ số tiền ông quyên được giao lại cho chính phủ và yêu cầu chính phủ phải có biện pháp mạnh mẽ để bảo vệ, chứ không thể nói sợ Trung Quốc rồi có những hành động yếu ớt như ngày hôm nay.
Mặc Lâm: Xin anh cho biết những hoạt động của các chính trị gia, giới truyền thông nói chung và đặc biệt là nhóm người Nhật cực hữu  đối với vấn đề tranh chấp đảo Senkaku như thế nào?
Đỗ Thông Minh: Đương nhiên là mỗi nước đều bênh vực cho quan điểm của mình. Từ năm 1996 ở Hồng Kông đã có những tổ chức đứng lên đòi chủ quyền và ngay năm đó họ đã cử người đổ bộ lên đảo Tiêm Các để cắm cờ và có một người khi bơi vào bờ đã bị chết đuối. Cho cho tới nay họ đã 7 lần đổ bộ lên đảo này. Phía Nhật Bản thì cũng vậy, cũng có một số người cực hữu hoặc những dân biểu thuộc các thành phố lân cận như Ishigaki là một quần đảo gần đó, hoặc thuộc Okinawa, hoặc Kagoshima v.v. thỉnh thoảng người Nhật cũng lên đảo này.
Mặc Lâm: Theo anh thì sau khi mua lại đảo Senkaku rồi thì chính phủ sẽ có những động thái nào khác so với trước đây, chẳng hạn như sẽ xây dựng một cột mốc hay biều tượng gì đó trên đảo?

Nếu Trung Quốc có thái độ quá cứng rắn thì coi như sẽ mất sự hỗ trợ của Nhật.
Đỗ Thông Minh
Đỗ Thông Minh: Trên thực chất gọi là chi phối, thì Nhật Bản chi phối bằng những tàu và máy bay tuần thám để giữ gìn đảo mà thôi chứ thực sự không có người ở. Cho nên mới đây, trong trường hợp có mua lại đi chăng nữa thì chính phủ cũng chưa có dự định như là sẽ lập ngọn hải đăng hay là làm bến cảng cho thuyền đánh cá lánh nạn. v.v. Nhưng mà ông cựu thủ tướng Abe của Đảng Tự Do Dân Chủ thì cho rằng nên cử viên chức thường xuyên ở trên đảo này để giữ chủ quyền, thưa anh.

Tinh thần dân tộc

Mặc Lâm: Riêng về thái độ của dân chúng thì sao? Tinh thần dân tộc nổi tiếng của họ theo như tôi nhận thấy thì họ khá kềm chế sau đại chiến thứ hai, anh có thấy như vậy hay không, thưa anh?
Đỗ Thông Minh: Dạ vâng, thời trước Thế Chiến II thì Nhật Bản đã trải qua cuộc Nhật Bản Duy Tân rất là thành công, mà trước đó thì họ đã phải ký những hiệp ước bất bình đảng với các đại cường, sau đó vào năm 1911 coi như các đại cường đồng ý hủy bỏ tất cả những hiệp ước đó. Và sau đó như chúng ta đã biết, họ đã từng hai lần thắng hạm đội nhà Thanh, hai lần thắng hạm đội Liên Xô, và xưng là Đại Đế Quốc Nhật Bản, cái vị thế của họ lúc đó rất là cao và người Nhật có tinh thần sẵn sàng chết vì nước, sẵn sàng chết vì Thần Đạo hay vì Thiên Hoàng.
Nhưng cái tinh thần vung tay quá trán như vậy khiến họ phải trả một cái giá quá đắt trong Thế Chiến II, tức là trên 3 triệu người chết và đất nước tan hoang mà không được gì cả. Cho nên sau đó bản Hiến Pháp của họ, tuy do Hoa Kỳ ép buộc, nhưng mà người Nhật bây giờ họ quay sang tinh thần  xây dựng đất nước bằng mọi giá trong hòa bình. Vì vậy mà hiện có những tranh chấp 4 đảo với Liên Bang Nga, tranh chấp Trúc Đảo/Dokdo với Hàn Quốc, tranh chấp Tiêm Các/Điếu Ngư với Trung Quốc, thì người Nhật hầu hết dùng biện pháp hòa bình.
hangzhou-anti-japan-250.jpg
Biểu tình chống Nhật Bản tại Hàng Châu, Trung Quốc ngày 19/8/2012. AFP photo.
Cho nên chúng ta thấy ngay cả việc Hàn Quốc chiếm đảo thì người Nhật cũng không dùng biện pháp vũ lực để lấy lại. Hoặc những thuyền trưởng Trung Quốc cố tình đâm vào tàu tuần duyên của Nhật thì người Nhật cũng chỉ bắt giữ họ rồi sau đó thả họ về nước. Lần mới đây nhất là người Hồng Kông đổ bộ lên đảo Senkaku thì người Nhật cũng chỉ bắt giữ họ hai ngày mà thôi.
Về tinh thần thì đương nhiên người dân Nhật vẫn muốn bảo vệ chủ quyền đảo của họ, bằng cớ là họ đã quyên được 1 tỷ 400 triệu yen để sẵn sàng mua lại đảo mà lúc đó ước khoảng 200 triệu thôi. Nhưng mà người Nhật không đến độ quá khích trong hành động chống Trung Quốc, Hàn Quốc, hoặc Liên Bang Nga.
Mặc Lâm: Còn giới doanh nhân của Nhật thì hình như có những nhận định cho rằng giới này đã tỏ thái độ sẽ rút đầu tư của họ tại TQ để chống lại việc đòi hỏi chủ quyền với Nhật, tin tức này có đáng tin cậy và có cơ sở hay không, thưa anh?
Đỗ Thông Minh: Chúng ta nhớ là từ năm 1978 khi Trung Quốc và Nhật Bản ký hiệp ước hòa bình thì cho tới nay Trung Quốc đã nhận được viện trợ của nước Nhật suốt 30 năm trời khoảng 40 tỷ đô la, và hiện có khoảng 20 ngàn công ty Nhật đặt cơ sở sản xuất tại Trung Quốc.
Trung Quốc có được bộ mặt ngày hôm nay là nhờ tiếp xúc với thế giới nhưng mà quan trọng nhất là sự giúp đỡ của Nhật Bản, đặc biệt trước đây dưới thời cựu thủ tướng Tanaka, cho nên nếu Trung Quốc có thái độ quá cứng rắn thì coi như sẽ mất sự hỗ trợ của Nhật. Bây giờ người Nhật không lên tiếng mạnh mẽ nhưng đương nhiên trong lòng họ cảm thấy bất bình. Trước đây họ thấy Trung Quốc yếu và họ đưa tay ra cứu giúp, nhưng bây giờ Trung Quốc mạnh lên và có thái độ cứng rắn với Nhật Bản thì đương nhiên họ sẽ mất cảm tình rất nhiều, và sự đầu tư từ từ nó sẽ chậm lại và trong một số trường hợp có lẽ họ sẽ rời bỏ Trung Quốc.
Mặc Lâm: Một lần nữa xin cám ơn nhà báo Đỗ Thông Minh.

Theo dòng thời sự:

Wednesday, 29 August 2012

Hillary Clinton tiếp tục công du châu Á để gây sức ép lên Trung Quốc


Nhân chuyến công du 10 ngày tại vùng châu Á – Thái Bình Dương khởi sự từ ngày 30/8/2012, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton sẽ một lần nữa lên tiếng cảnh báo về nguy cơ sử dụng võ lực giữa Trung Quốc và các láng giềng. Đây là điều được cho là có thể xẩy ra vào lúc tình hình đang ngày càng căng thẳng do vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông cũng như biển Hoa Đông.
Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton phát biểu tại cuộc đối thoại Hoa Kỳ - Nam Phi ở Pretoria, ngày 07/08/2012.
Theo chương trình dự kiến được cả Washington lẫn Bắc Kinh loan báo, Ngoại trưởng Mỹ sẽ có mặt ở Bắc Kinh trong hai ngày 4-5/9/2012. Chặng dừng này được cho là sẽ rất quan trọng trong bối cảnh trong một vài tuần lễ nay, hai bên đã tranh cãi gay gắt với nhau trên vấn đề Biển Đông. Hoa Kỳ đã chính thức bày tỏ quan ngại về việc Bắc Kinh quân sự hóa quần đảo Hoàng Sa, trong lúc Trung Quốc thì tố cáo Washington xen vào điều mà Bắc Kinh gọi là công việc nội bộ của mình, khẳng định là các vùng tranh chấp đều thuộc chủ quyền của họ.

Báo chí Trung Quốc cũng đả kích Mỹ là đã bênh vực Nhật Bản trong cuộc tranh chấp chủ quyền trên vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, đã làm cho quan hệ Bắc Kinh – Tokyo căng thẳng sau khi các thành phần cực đoan, dân tộc chủ nghĩa ở cả hai phía đổ bộ lên một hòn đảo trong vùng tranh chấp này.

Thông điệp của Mỹ : Trung Quốc không nên áp đặt chủ quyền bằng võ lực

Giới quan sát nhận định : các hồ sơ nói trên chắc chắn sẽ được Ngoại trưởng đề cập với phía Trung Quốc trong các cuộc tiếp xúc, với thông điệp là Bắc Kinh không nên dùng sức mạnh để áp đặt các đòi hỏi chủ quyền của minh. Ngay từ hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ đã gợi lên điều đó.

Phát biểu với báo chí, bà Victoria Nuland xác định : “Chúng tôi không muốn thấy tranh chấp ở Biển Đông, hay ở bất kỳ nơi nào khác, bị giải quyết bằng sự hù dọa, bằng sức mạnh. Chúng tôi muốn thấy tranh chấp được giải quyết ở bàn đàm phán”.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ còn kêu gọi Trung Quốc minh bạch hơn trong lãnh vực quân sự và xác nhận là nhân vòng công du lần này, bà Clinton sẽ tìm kiếm những bước tiến trong việc thiết lập một bộ quy tắc ứng xử để quản lý các tranh chấp ở Biẻn Đông, một khu vực là nơi qua lại của một nửa tàu chở hàng trên thế giới.

Về bộ quy tắc ứng xử này, bà Nuland cho biết là Hoa Kỳ xem đấy là cách tốt nhất để giải quyết tranh chấp, và bà Clinton sẽ nêu bật vấn đề đó trong nhiều chặng ngừng nhân vòng công du sắp tới.

Thúc đẩy bộ quy tắc ứng xử tại Biển Đông

Theo giới phân tích, vấn đề Biển Đông và bộ quy tắc ứng xử chắc chắn sẽ được Ngoại trưởng Mỹ gợi lên với Trung Quốc, Indonesia, Brunei, và rất có thể là với Đông Timor, quốc gia còn non trẻ ở vùng Đông Nam Á.

Ngoài ra, người đứng đầu ngành ngoại giao Mỹ cũng có thể tranh thủ các cuộc gặp song phương, bên lề hai Hội nghị Thượng đỉnh của Diễn đàn các Đảo quốc Thái Bình Dương PIF tại quần đảo Cook và Diễn đàn APEC tại Vladivostok (Nga), để tìm kiếm hậu thuẫn của các nước khác như Úc, New Zealand hay các thành viên ASEAN còn lại sẽ đến dự hội nghi APEC.

Ngoài hồ sơ Biển Đông, Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ, bà Nuland còn cho biết là ngoại trưởng Mỹ cũng sẽ tìm kiếm giải pháp hoà bình cho tranh chấp trên các quần đảo giữa Nhật Bản với Trung Quốc, và Nhật Bản với Hàn Quốc mà quan hệ trong các tuần lễ qua đã xấu hẳn đi.

Trong vòng công du châu Á lần thứ ba kể từ tháng 5 đến nay, bà Hillary Clinton sẽ là ngoại trưởng Mỹ đầu tiên tham dự Hội nghị Thượng đỉnh các đảo quốc Thái Bình Dương, một khu vực mà ảnh hưởng của Trung Quốc càng ngày càng lớn mạnh. Bà cũng sẽ là quan chức cao cấp nhất của Hoa Kỳ ghé thăm Đông Timor, một nước đang xin làm thành viên khối Đông Nam Á ASEAN.

RFI

Đại Họa Mất Nước