Showing posts with label Tạ Phong Tần. Show all posts
Showing posts with label Tạ Phong Tần. Show all posts

Wednesday, 31 October 2012

EU kêu gọi Việt Nam cải cách nhân quyền và Quốc tế phản ứng trước bản án của Việt Khang, Anh Bình

Áp lực quốc tế lên Việt Nam về vấn đề nhân quyền gia tăng hôm thứ Tư, khi EU nêu vấn đề này sau khi hai nhạc sĩ bị án tù vì bị cáo buộc tuyên truyền chống lại nhà nước cộng sản.

Ông Van Rompuy nói thêm là ông vẫn còn giữ lòng tin vào “tương lai của Việt Nam”
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy đang thăm Việt Nam nói trong một cuộc họp báo với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Hà Nội rằng điều “rất quan yếu” cho Việt Nam là tái xác nhận “những cam kết cải cách, trong đó có quản lý công quyền tốt, pháp quyền và nhân quyền.”
Ông Van Rompuy, một người Bỉ bình thường không gây ra tranh cãi, nói thêm là ông vẫn còn giữ lòng tin vào “tương lai của Việt Nam.”
Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội hôm thứ Ba cũng lên án Việt Nam bóp nghẹt tự do ngôn luận, vài giờ sau khi hai nhạc sĩ bị bỏ tù, để gia nhập hàng ngũ của hàng chục nhà bất đồng chính kiến bị cầm tù khác.
Hôm thứ Ba, tòa án tại thành phố Hồ Chí Minh kết án 4 năm tù nhạc sĩ Việt Khang 34 tuổi, và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi 6 năm tù vì tội “tuyên truyền chống phá nhà nước.”
Phát ngôn viên đại sứ quán Hoa Kỳ Christopher Hodges nói:
“Chính phủ Việt Nam nên trả tự do cho những nhạc sĩ này, cùng với tất cả những tù nhân lương tâm, và tuân thủ tức khắc những nghĩa vụ quốc tế.”
Hôm thứ Ba, Tổ chức Human Rights Watch, HRW, có trụ sở tại New York kêu gọi ông Van Rompuy công khai làm áp lực với Việt Nam để trả tự do cho các tù nhân chính trị và những người bị giam giữ, trong chuyến thăm Việt Nam 3 ngày của ông.
Ông Brad Adams, giám đốc châu Á của HRW nói:
“Việt Nam thường xuyên bỏ tù các công dân nào đòi hỏi dân chủ và những quyền tự do mà người châu Âu xem là bình thường. Ông Van Rompuy có nghĩa vụ đạo đức phải nói rõ cho chính phủ Việt Nam là không thể nào dùng chế độ độc tài đàn áp để cai trị.”
Nguồn: AFP, South China Morning Post

Quốc tế phản ứng trước bản án của Việt Khang, Anh Bình

Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị kêu án hôm 31/10 về tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vì các khúc thể hiện lòng yêu quê hương-dân tộc, phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa-Trường Sa trong đó có bài Việt Nam tôi đâu, Anh là ai, Ngục tối Hiên ngang, và Người Việt Nam.

Nhạc sĩ Việt Khang (trái) và Trần Vũ Anh Bình bị tuyên án về tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’
Bản án 4 năm tù của Việt Khang và 6 năm tù dành cho Anh Bình bị quốc tế xem là một hành động thêm nữa chứng tỏ những vi phạm trầm trọng của chính quyền Hà Nội đối với quyền tự do tư tưởng của công dân, một trong những nhân quyền căn bản mà Việt Nam đã ký cam kết tôn trọng với quốc tế.

Phó Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á thuộc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch Phil Robertson phát biểu với VOA Việt ngữ:
“Rõ ràng đây là một diễn tiến hết sức đáng ngại cho thấy chính quyền Việt Nam đang mở rộng chiến dịch đàn áp quyền tự do bày tỏ quan điểm của công dân, bỏ tù từ những người chỉ trích nhà nước, các blogger bất đồng chính kiến, và bây giờ là tới các nhạc sĩ. Điều này chứng tỏ Hà Nội hoàn toàn không dung chấp bất kỳ ý kiến nào trái với quan điểm độc đoán của nhà nước. Bản án dành cho những nhà sĩ này quá đỗi nhẫn tâm. Chúng tôi kêu gọi chính quyền Mỹ, Liên hiệp Châu Âu và các nước trên thế giới quan tâm đến nhân quyền áp lực Việt Nam mạnh mẽ để họ phải phóng thích hai nhạc sĩ này ngay lập tức và vô điều kiện.”
Hôm 31/10, Thượng nghị sĩ Ron Boswell của Australia ra thông cáo báo chí nhấn mạnh việc bỏ tù hai nhạc sĩ ôn hòa Việt Khang và Anh Bình cho thấy một mức thấp kém nữa của Việt Nam giữa lúc Hà Nội tíêp tục giữ một thành tích nhân quyền tồi tệ cùng cực.
Biểu tình trước lãnh sự quán Việt Cộng tại San Francisco ngày 29/10/2012 đòi trả tự do cho 2 nhạc sĩ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình và những nhà hoạt động dân chủ hiện đang bị tay sai thực dân Hán (ĐCSVN) bỏ tù.
Ông Boswell nói hai nhạc sĩ bị chính quyền Việt Nam gán cho là tuyên truyền chống chế độ là hai người vô tội chỉ thực thi quyền công dân của họ để chất vấn hành động của chính quyền.
Ông Boswell kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam lắng nghe lời kêu gọi của quốc tế, tôn trọng quyền tự do phát biểu của người dân, và phóng thích tất cả các tù nhân bị giam giữ chỉ vì đã phơi bày các hành động của nhà nước ra ánh sáng.
Hồi đầu năm, Thượng nghị sĩ Boswell đã lên tiếng trước Thượng Viện Australia về vụ việc của Việt Khang trước khi ông cùng với thượng nghị sĩ Mark Furner đệ trình kiến nghị thư đề nghị chính phủ Australia cải thiện các cuộc đối thoại nhân quyền với Việt Nam để áp lực Hà Nội phóng thích các công dân Việt Nam bị bắt giam phi lý.
Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam và tổ chức Ân xá Quốc tế cũng đã lên tiếng bày tỏ quan ngại về vụ án của nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình.
Trong hơn 1 tháng qua tại Việt Nam có 6 người có các hoạt động chống Trung Quốc bị bắt giam hoặc bị tuyên án về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’.
Nửa tháng trước khi tuyên án 10 năm tù đối với hai nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình, chính quyền đã bắt giam nữ sinh viên chống Trung Quốc Nguyễn Phương Uyên.
Trước đó vào cuối tháng 9, ba blogger gồm Điếu Cày, Tạ Phong Tần, và AnhbaSG bị tuyên án tổng cộng 26 năm tù cũng với tội danh tương tự.

Gia đình nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình lên tiếng

Mười năm tù Việt Nam dành cho hai nhạc sĩ tác giả của các bài hát yêu nước phản đối bất công xã hội và chống Trung Quốc xâm lấn chủ quyền Việt Nam đang dấy lên những quan ngại trong giới yêu chuộng và bảo vệ nhân quyền cả trong lẫn ngoài nước. Nhạc sĩ Việt Khang bị kêu án 4 năm tù và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình lãnh 6 năm tù sau 5 giờ xét xử tại một phiên tòa ở Sài Gòn hôm 30/10.
Việt gian Nguyễn Phú Trọng ôm hôn thân mật Thái tử Thiên Triều Tập Cận Bình trong khi nhi đồng VN vẫy cở 6 sao (Hán, Việt, Mông, Mãn, Hồi, Tây Tạng) chào mừng việc ĐCSVN chính thức biến nước Việt Nam thành 1 trong 6 tộc trị vì Trung Hoa.
Phiên tòa được gọi là công khai nhưng chính thân nhân của bị can không được mời tham dự. Người thân của hai nhạc sĩ cho biết sau khi đấu tranh trước cổng tòa, họ mới được cho vào phòng theo dõi phiên xử qua màn hình của tòa án.
Diễn biến phiên xử như thế nào và phản ứng của gia đình bị can trước bản án này ra sao? Trà Mi ghi nhận qua cuộc trao đổi với anh ruột của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình.
Anh Trần Văn Việt: Vô trong đó mình chỉ được vào giống như một phòng cách ly, chứ đâu phải được vô trực tiếp phiên tòa.
VOA: Anh ngồi bên ngoài phòng theo dõi qua màn hình?
Anh Trần Văn Việt: Dạ.
VOA: Bên gia đình anh Việt Khang có mấy người được vào?
Anh Trần Văn Việt: Được hai người gồm mẹ và vợ của Việt Khang.
VOA: Anh có ghi nhận sự hiện diện của ai khác nữa ngoài gia đình hai bị can không?
Anh Trần Văn Việt: Xung quanh là công an hết. Họ ngồi kế bên luôn. Tất cả các máy quay của họ quay hết.
VOA: Còn báo giới hay nhân viên ngoại giao nước ngoài thì sao thưa anh?
Anh Trần Văn Việt: Các nhà báo thì ngồi một bên. Báo chí nước ngoài họ lại ngồi ở một phòng khác nữa.
VOA: Qua màn hình, anh có được theo dõi thông suốt vụ xử từ đầu chí cuối không?
Anh Trần Văn Việt: Những lời Bình và Khang nói, ở ngoài tụi em coi bị cắt, một lát sau họ mới bật lên lại. Luật sư tranh cãi thì chánh tòa bác bỏ, không cho nói. Họ kêu ngưng ngay, không nói nữa. Em thấy bất công và quá đáng.
VOA: Tại tòa, anh Bình và anh Khang có được phát biểu, có được trình bày những lý lẽ không?
Anh Trần Văn Việt: Phát biểu vừa nói lên là họ bác bỏ, không cho nói. Tòa có hỏi chỉ được trả lời có hay không thôi.
VOA: Vì sao có sự khác biệt giữa bản án của anh Bình và anh Khang? Một người bị 4 năm, một người bị 6 năm. Có yếu tố nào dẫn tới sự chênh lệch đó?
Anh Trần Văn Việt: Bình khác với Việt Khang. Việt Khang chỉ có bài hát thôi. Còn Bình vừa vì bài hát, vừa vì rải truyền đơn. Nhưng truyền đơn không phải chống đối nhà nước, mà nói lên bức xúc của đất nước mình bị Trung Quốc chiếm Hoàng Sa-Trường Sa. Còn Việt Khang thì vì sáng tác nhạc, giao lưu trên mạng mà họ gọi là ‘lôi kéo mọi người để tạo nên một tổ chức chống đối nhà nước’. Họ nói vậy đó.
VOA: Hai anh Khang và Bình phản biện thế nào trước những điều bị cáo buộc?
Anh Trần Văn Việt: Khang chỉ đấu tranh về những lời bài hát. Khang vừa nói được những câu đó thì chủ tọa cắt, kêu không được nói, coi như đâu nói được gì.
VOA: Lời cuối cùng của anh Bình và Khang tại tòa anh ghi nhận được là gì? Họ có thái độ gọi là ‘nhận tội, xin khoan hồng’ hay không?
Anh Trần Văn Việt: Giờ dù có tội hay không có tội, họ cũng cho là mình có tội rồi. Họ bắt mình ‘có’ hoặc ‘không’ thì cũng phải chấp nhận thôi. Khi kết thúc phiên tòa, tòa có hỏi hai bị can có ước nguyện gì. Bình và Khang nói giờ chỉ xin tòa xem xét khoan hồng để được về sớm lo cho gia đình, cho mẹ già và vợ con.
VOA: Là người đại diện gia đình, anh muốn nói gì về bản án này?
Anh Trần Văn Việt: Em chỉ mong nhà nước bên này xem xét lại, giảm mức án cho Bình và Khang, chứ bây giờ nói chuyện được thả về thì hy hữu lắm. Chỉ có mong giảm án xuống thôi chứ hy vọng được thả về thì không có đâu.
VOA: Đối với gia đình, bản án này có ý nghĩa thế nào?
Anh Trần Văn Việt: Em thấy đó là điều bất công. Khang và Bình bức xúc trước việc đất nước đang bị Trung Quốc xâm chiếm và cách đối xử của chính quyền với người dân. Trăn trở và ý chí của họ về tinh thần dân tộc rất mãnh liệt. Bình là một người hăng hái sinh hoạt bên ngoài. Ở nhà thờ, sinh hoạt của Bình coi như ai cũng biết hết. Bình vừa công tác xã hội, vừa công tác trong nhà thờ, đi về các vùng sâu-vùng xa để cắt tóc, khám bệnh, phân phát quần áo cho thiếu nhi..v.v…
VOA: Gia đình có dự định gì sắp tới trước bản án dành cho anh Bình?
Anh Trần Văn Việt: Hỏi qua luật sư được biết mình cũng không được kháng án, chỉ có Bình với Khang mới được kháng án thôi. Ngày mai em đi thăm Bình. Nếu được gặp mặt, mình cũng trao đổi để khuyên Bình kháng án.
VOA: Hồi nãy anh có nói bản án này đối với gia đình là một sự bất công. Nhưng với xã hội và với thế giới, bản án của anh Bình và anh Khang nói lên điều gì, theo anh?
Anh Trần Văn Việt: Những phiên tòa xử các vụ như vậy thứ nhất là bất công, thứ hai cho thấy ý chí của người Việt Nam bảo vệ dân tộc rất mãnh liệt. Có nhiều người không dám nói lên mà Bình, Khang, hoặc blogger Điếu Cày dám nói lên. Những người đó ý chí của họ rất mãnh liệt. Họ dám nói lên những bức xúc trước việc đất nước bị xâm chiếm.
VOA: Cảm ơn anh đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này.
Cờ Trung Quốc được Việt Nam gắn thêm 1 ngôi sao
Cờ Trung Quốc được VN gắn thêm 1 ngôi sao
Hôm nay, 30/10/2012, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa tuyên án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Việt Khang và 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. Cả hai đều ra toà với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », vì là tác giả những bài hát thể hiện lòng yêu nước, phản đối những hành động xâm lấn của Trung Quốc.

Nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ An Bình (TuoiTreYeuNuoc.com)
Hai nhạc sĩ Việt Khang (tức Võ Minh Trí) và Trần Vũ Anh Bình (còn có tên là Hoàng Nhật Thông) đã bị bắt từ cuối năm 2011, trong bối cảnh chính quyền gia tăng đàn áp phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc. Tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » vẫn thường được chính quyền Hà Nội sử dụng để bỏ tù các nhà đối lập, nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.
Nhạc sĩ Việt Khang được nhiều người biết đến qua một số nhạc phẩm thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa như “Anh là ai ?” và “Việt Nam tôi đâu ?”. Anh đã từng tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào mùa hè năm 2011.
Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình là thành viên một ca đoàn thuộc Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách. Theo Truyền thông Chúa Cứu Thế, những tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình được nhiều bạn trẻ yêu thích, như “Người Việt Nam“, “Rạng Ngời Nước Nam“. . .
Trả lời RFI Việt ngữ sau phiên tòa, luật sư Trần Vũ Hải, người bào chữa cho nhạc sĩ Việt Khang, khẳng định rằng không thể xem những sáng tác của anh là hành động chống Nhà nước và cho biết ông sẽ tiếp tục yêu cầu trả tự do cho Việt Khang, để anh được đoàn tụ với vợ con :
LS Trần Vũ Hải : Chúng tôi nhận thấy trước khả năng đó, và anh Việt Khang, theo tôi, cũng sẽ kháng cáo. Bởi vì anh có mong muốn lớn nhất là được đoàn tụ với gia đình. Anh ấy có vợ và một đứa con 4 tuổi, anh ấy muốn được đoàn tụ với gia đình càng sớm càng tốt. Tôi, là luật sư, sẽ giúp anh ấy đạt được nguyện vọng đó.
RFI : Theo luật sư, việc tòa án quy kết anh Việt Khang như vậy có bảo đảm tính chất pháp lý không ?
LS Trần Vũ Hải : Khi tôi yêu cầu triệu tập giám định viên văn hóa, liên quan đến các bài hát của các bị cáo, trong đó có của anh Võ Minh Trí (tức nhạc sĩ Việt Khang), thì Tòa có triệu tập, nhưng họ chưa đến. Chúng tôi thấy rằng, như vậy cũng chưa được nghiêm túc. Tuy nhiên, Tòa án và Viện kiểm soát cho rằng kết luận giám định chỉ là tham khảo, không phải là bắt buộc trong các phiên tòa. Nhưng tôi cũng nói rằng, dù thế nào thì Tòa và Viện kiểm sát cũng dựa vào kết luận giám định ấy để truy cứu, xét xử các bị cáo, nên (giám định viên) cũng cần phải có mặt. Đấy là một cái mà về mặt tố tụng tôi thấy là chưa hài lòng.
Anh Việt Khang nói rằng, hai bài hát mà anh ấy viết, (anh ấy) thừa nhận rằng có hai ý thức (tức là hai nhận thức khác nhau về bài hát này) mà anh biết được. Ý thức thứ nhất là thể hiện lòng yêu nước. Thì thực ra anh ấy biết rằng, nếu hát bài này lên, thì nhiều người hiểu rằng, nội dung này là cũng « chống Nhà nước », tức là anh ấy thừa nhận, có hai ý thức từ hai bài hát này. Anh ấy nói như vậy tại phiên tòa, cũng như tại cơ quan điều tra.
Còn tôi, với tư cách là luật sư, tôi cũng nói rằng là, nếu xem bài đó một cách khách quan, thì ngay cả chỗ giám định viên văn hóa cũng nói rằng, hầu hết các bài đều có nội dung chống Nhà nước « ở mức độ này hay mức độ khác ». Như vậy, tôi nói rằng không phải tất cả các bài đều có nội dung chống Nhà nước. « Ở mức độ này hay mức độ khác » thì có thể rút kinh nghiệm, xử lý hành chính… chứ không phải ở mức độ hình sự. Như vậy, ngay trong nội dung kết luận giám định cũng mờ mờ, ảo ảo. Tôi có nói thêm là riêng bài hát « Anh là ai ? », thì chỗ giám định có nói rằng : (bài hát này) chỉ phản kháng lại việc giải quyết của chính quyền. Tức là có một số vụ biểu tình được coi là trái phép và chính quyền giải tán, thì bài hát này phản kháng lại việc đó.
Tôi nói rằng, phản kháng và phản đối các cách (hành xử) của chính quyền thì không phải là chống Nhà nước. Bởi vì chính quyền cũng có thể làm đúng, làm sai, và người ta cũng có quyền phê phán, và cái chuyện đó cũng là chuyện bình thường. Và hôm nay tôi chưa nói, nhưng tương lai, tôi sẽ nói là, ngay cả việc đó (việc giải tán biểu tình bằng bạo lực), thì chính quyền cũng thừa nhận là sai. Ví dụ vụ anh (Nguyễn Chí) Đức, biểu tình viên bị đạp vào mặt. Thì rõ ràng người ta cũng thừa nhận là sai cơ mà. Như vậy, bài hát này không thể coi là chống (Nhà nước), mà chỉ có thể nói là phản kháng thôi. Tất nhiên là nghe cái bài hát này có thể không tốt cho chính quyền, nhưng đó là chuyện khác.
Bài hát thứ hai, Viện kiểm sát có nói và anh Việt Khang có nói là : Có một cái câu, một cụm từ, anh (Việt Khang) không ghi, nhưng một người bạn ở bên Mỹ, một chủ trang mạng, họ sửa lại, nhưng anh ấy, với tư cách là tác giả, anh ấy phải chịu trách nhiệm. Tức là có nói đến « Chống quân xâm lược phương Bắc, chống bè lũ bán nước ». Anh ấy nói rằng, thực tế là anh viết «Chống quân xâm lược phương Bắc cướp nước Việt Nam », chứ anh không nói phần còn lại. Thế thì, anh cũng thừa nhận rằng, nếu viết theo người sửa chữa kia, thì (có thể) được hiểu là phỉ báng Nhà nước, thì anh cũng hiểu như vậy, nhưng thực ra không phải là câu xuất phát từ anh. Thì Viện Kiểm sát cũng nói cái đoạn thêm bớt từ, Việt Khang có thể không có ý thức được điều đó, nhưng để cho người khác lợi dụng, và từ đó mà dẫn tới nói xấu chính quyền Việt Nam. Chúng tôi cũng nói rằng, trách nhiệm đó cũng cần phải tranh cãi. Cái này cũng chỉ là nói ám chỉ thôi, chứ không phải là đích danh. Bởi vì nếu chống ai, thì phải nói rõ là chống người đó, kể tên đích danh, còn nếu ám chỉ thì hiện nay trong văn học, có rất nhiều tác phẩm ám chỉ, có thể đúng, có thể sai. Nhưng nếu chúng ta kết tội tất cả các tác phẩm văn hóa nghệ thuật có ám chỉ, thì rất là không hay.
Phản ứng của các tổ chức nhân quyền
Theo AFP, trước khi phiên tòa diễn ra hôm nay, nhiều tổ chức nhân quyền đã kêu gọi trả tự do cho hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình. Ông Rupert Abbot, thuộc tổ chức Ân xá Quốc tế tuyên bố : « Đối xứ như vậy với những người chỉ sáng tác các bài hát thì thật là lố bịch ». Đối với ông Abbot, hai nhạc sĩ nói trên là những « tù nhân lương thức ». Về phần ông Phil Robertson, Phó giám đốc đặc trách châu Á của Human Rights Watch thì lên án « sự đàn áp ngày càng tăng đối với quyền tự do ngôn luận ». Theo ông Robertson, « đầu tiên là những người chỉ trích chính quyền, tiếp đến là các blogger, rồi đến các nhà thơ, bây giờ là các nhạc sĩ( cũng bị bỏ tù) ».
Vào cuối tháng 9 vừa qua, ba blogger nổi tiếng ở Việt Nam, Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày, Phan Thanh Hải, tức Anhbasaigon và Tạ Phong Tần đã bị kết án tù nặng nề cũng với tội danh «tuyên truyền chống Nhà nước », những bản án đã bị quốc tế phản đối kịch liệt, đặc biệt là Hoa Kỳ và Liên hiệp châu Âu.
Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố HCM, cũng đã bị bắt giữ từ ngày 14/10 và cũng bị cáo buộc tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », do đã tham gia vào việc rải truyền đơn chống Trung Quốc.
Ba Mươi tháng Mười, những tên bạo ngược
Ðem Khang , Bình ra xử luật rừng xanh
Bày bán nước xử dân lành giữ nước
Dựng tội, tù người, đảng quá gian manh !
Hãy định nghĩa thế nào là chống phá
Là nghe theo phản động để tuyên truyền ?
Ôi, hiểm độc ! đảng gian hùng xảo trá
Ðảng cướp tự do, đảng giết nhân quyền !!!
Việt Khang – Anh Bình là người yêu nước
Lòng họ đau khi thấy mất sơn hà
Và thấy đảng, lũ tội đồ nhu nhược
Nên họ biểu tình và hát hùng ca
Ai hèn nhát cúi đầu ôm chân giặc
Khi giặc Tàu lấn biển, giết dân Nam ?
Kẻ có tội với quốc dân là đảng
Không phải Anh Bình ! Không phải Việt Khang !
Là công dân, họ thi hành nghĩa cả
Khi núi sông vang tiếng thét bất bình
Sao đảng dám vu người là chống phá ?
Chính đảng đã làm tổ quốc điêu linh !
Ba Mươi tháng Mười đảng đem xử họ
Thêm một vết nhơ trên mặt tà quyền !
Và đảng lại tự đào sâu huyệt mộ
Tự vạch tội mình để chết nhanh thêm !
Hỡi toàn quốc, có thấy điều nghịch lý ?
Có thấy đảng kia lật lọng, hung tàn ?
Nào, ta hãy đồng lòng và quyết chí
Cứu lấy Anh Bình ! Cứu lấy Việt Khang !
Khi ta đứng lên ghé vai trách nhiệm
Ðảng sẽ tro than, nước hết u sầu
Nào, ta ngoan cường nói cho đảng biết
Ngày đảng tàn gần lắm, chẳng xa đâu !
Ðảng sẽ tan trong một giờ bão nổi
Vết nhơ này muôn kiếp chẳng phôi pha
Ðảng phải chết vì đảng gây trọng tội
Tội giết dân lành, bán đất Ông Cha !
Ngô Minh Hằng
http://www.tuoitreyeunuoc.com/them-mot-vet-nho.html

Người biểu tình đứng dọc hai bên đường trước Tổng Lãnh sự quán tại số 1700 đường California, San Francisco (credit: Bùi Văn Phú)

Trấn áp không dập tắt được những tiếng nói yêu nước phản kháng

Phiên tòa xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vừa kết thúc sáng hôm nay 30/10/2012. Giống như nhiều người bày tỏ thái độ chống Trung Quốc xâm lược một cách quyết liệt trong thời gian gần đây, tòa án Việt Nam lại dành cho hai nhạc sĩ nhiều năm tù với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ».
Bình luận về vụ án Việt Khang trong bối cảnh xẩy ra nhiều vụ bắt bớ và kết án tù những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam, từ TP Hồ Chí Minh, luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cho biết ý kiến.

Một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Việt Nam
RFI : Xin kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Phiên tòa xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vừa kết thúc. Xin luật gia cho biết nhận định của ông về phiên tòa này.
Ông Lê Hiếu Đằng : Phiên tòa sáng nay xét xử nhạc sĩ Việt Khang và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình thì cũng như tất cả các phiên tòa khác, như phiên tòa xử anh Cù Huy Hà Vũ, hay mới đây xử 3 blogger (Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải). Nói là phiên tòa công khai nhưng không khí rất là căng thẳng. Công an dàn lực lượng ra để đối phó với những người đi tham dự phiên tòa. Nếu đã nói công khai minh bạch, tại sao không cho dân người ta tham dự ? Và nếu không cho nhân dân tham dự, thì ít nhất cũng phải cho người thân được tham dự. Nhưng gần đây, có hiện tượng, ngay cả những người thân, ví dụ sáng nay chẳng hạn, những người thân của anh Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình lại không được dự. Tôi nghĩ là điều đó là không có dân chủ. Nhất là đối với lực lượng báo chí thì chúng ta cứ cho tham gia, kể cả báo chí nước ngoài nói chung.
Nếu nhà nước thấy rằng việc làm của mình đúng đắn, tự tin, thì mình làm công khai minh bạch, cho nhiều người tham gia càng tốt, thì cái việc làm mình nó sáng tỏ. Còn nếu thấy việc làm chưa đủ tự tin, hay là như thế nào đó, mà lại úp úp mở mở, và dàn hết lực lượng cảnh sát công an ra để ngăn chặn, thì tôi cho là cái này rất là « thất chính trị ». Anh có thể thắng, theo nghĩa nào đó, là xử tù người ta. Nhưng cái mất của anh rất lớn, là mất lòng tin của dân, và ảnh hưởng đến uy tín của nhà nước Việt Nam. Nhất là trong thời buổi này, vấn đề nhân quyền, vấn đề bảo vệ các quyền tự do dân chủ của công dân tất cả các nước đang là một vấn đề mà người ta đều rất quan tâm với xu thế tiến bộ hiện nay.
RFI Vừa rồi, như ông biết, tại Việt Nam diễn ra một loạt các vụ xét xử hay bắt bớ, với nhiều án tù với tội danh chống Nhà nước. Phải chăng có một chủ trương trấn áp thực sự, một làn sóng trấn áp của chính quyền đối với những người bất đồng chính kiến ?
Ông Lê Hiếu Đằng : Tôi cho rằng, đứng trước đòi hỏi chính đáng của người dân, trước phong trào đấu tranh vì dân chủ, vì tiến bộ xã hội, đấu tranh để thực hiện các quyền tự do dân chủ của công dân đã được quy định trong Hiến pháp, thì thay vì đáp ứng lại các đòi hỏi chính đáng ấy, cũng như các đòi hỏi về ruộng đất của nông dân, thì chính quyền lại dùng các biện pháp trấn áp. Bắt bớ, đàn áp, đạp vào mặt người biểu tình, bắt người dân, hay đàn áp các cuộc đấu tranh của nông dân Văn Giang, Hải Phòng, Nam Định… hay một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long.
Thế thì cái này đem đến một hậu quả như thế nào, thì chúng ta đã biết rõ. Đó là làm cho lòng dân ngày thêm bất bình, chứ nó không đi đến đâu cả. Mặc dầu anh dùng những bản án nặng nề đối với Cù Huy Hà Vũ, đối với 3 blogger vừa rồi, rồi đối với một số người đấu tranh khác, và sáng nay là Việt Khang. Có tin là 4 năm tù, có tin là 5 năm tù. Còn anh Anh Bình thì 6 năm tù gì đó.
Tôi thấy những cái bản án đó rất nặng nề so với những gì các anh, các chị ấy đã làm. Có lẽ người ta muốn dùng các biện pháp phát xít để mà làm cho người dân, để làm cho giới trí thức, giới văn nghệ sĩ phải sợ, không hưởng ứng phong trào đấu tranh vì dân chủ, vì tiến bộ xã hội, đấu tranh chống lại cường quyền hiện nay trên đất nước Việt Nam.
Nhưng tôi nghĩ, dân tộc Việt Nam có truyền thống, anh càng trấn áp, thì… Mà chính tôi đi làm cách mạng, và chính các vị lãnh đạo cách mạng đã nói với tôi đấy : « Ở đâu có áp bức, thì ở đấy có đấu tranh thôi ». Anh dùng cái biện pháp đó thì cũng không thể nào dẹp được phong trào đấu tranh hiện nay, mà anh phải bằng chính nghĩa của anh, phải bằng sự minh bạch của anh.
RFI Thưa ông, vừa rồi ông có nói đến việc tòa kết án hai nhạc sĩ thì quá nặng so với hành động của họ. Không biết như vậy ông muốn nói rằng, họ cũng có thể bị kết một cái án nhất định trong chế độ hiện hành, hay ý ông muốn nói rằng, cần phải có một sự khoan hồng từ phía Nhà nước ?
Ông Lê Hiếu Đằng : Tôi có trên tay hai bản nhạc của nhạc sĩ Việt Khang. Thì hai bản nhạc này không có nội dung gì nghiêm trọng cả. Bởi vì hiện nay, còn có nhiều người nói nặng nề hơn nữa. Ví dụ như, tôi đọc một đoạn trong bài « Việt Nam tôi đâu ? », « Già trẻ, gái trai, giơ cao tay chống xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam ». Tôi nghĩ có lẽ « Nhà nước » xử cái câu sau đấy, có đúng không ?
Giơ tay chống « xâm lược », « xâm lược » ở đây người ta hiểu là chống Trung Quốc, những thành phần hiếu chiến Trung Quốc, còn việc « chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam », thì nếu ai nhu nhược thì người đó phải chịu, có phải không ? Nói « nhu nhược » đây anh cho là ám chỉ Nhà nước mình, vậy Nhà nước mình có nhu nhược hay không nhu nhược mà lại phải xử án ? Nếu chúng ta không nhu nhược, thì bằng hành động của chúng ta, chúng ta phải chứng tỏ là chúng ta không nhu nhược. Chúng ta phải chứng minh cho nhân dân biết là nhạc sĩ Việt Khang nói vậy đấy, nhưng tôi không nhu nhược đây, bằng các hành động chống lại việc nó bức bách ngư dân này, cho báo chí phản bác lại một cách công khai luận điệu hiếu chiến của bọn cầm quyền Trung Quốc, hay trên báo chí, ví dụ như tờ báo Hoàn cầu của Trung Quốc chẳng hạn. Thì anh làm như vậy, thì làm sao nói anh nhu nhược được ?
Thậm chí nhiều người còn dùng những chữ còn mạnh mẽ hơn cả Việt Khang nữa như « hèn nhát ». Nhiều người đây là nhiều quan chức, đảng viên cũng dùng chữ đó, chứ không phải chỉ là những người bình thường đâu. Thì như vậy đâu phải là một tội nặng nề, thậm chí không phải là tội nữa. Mà đó là một sự phê phán, bằng âm nhạc phê phán thái độ chưa thỏa đáng của Nhà nước mình đứng trước hành động xâm lược trắng trợn của Trung Quốc.
Cứ nói “16 chữ vàng, 4 tốt“. Cái miệng thì nói như vậy, nhưng hành động thì xâm lược. Thậm chí còn những mưu toan xâm lấn trên bộ, như đưa người vào đứng chân ở những vị trí chiến lược của Việt Nam, thậm chí lũng đoạn về mặt kinh tế và chính trị nữa, làm dân Việt Nam phải lo cái đó.
Mà nhạc sĩ Việt Khang nói lên cái tâm trạng đó của người dân Việt Nam, nhất là giới trẻ Việt Nam hiện nay. Cũng như vừa rồi em Nguyễn Phương Uyên bị bắt, một số nhân sĩ trí thức chúng tôi đang tính sẽ có một tuyên bố về vấn đề này, cũng như tuyên bố về vấn đề bắt bớ hiện nay, để tỏ thái độ chính trị của chúng tôi trước những hành động không đúng mức của Nhà nước.
Trong bài hát thứ hai : « Xin hỏi anh là ai ? » « Xin hỏi anh là ai ? Sao anh bắt tôi ? Tôi làm điều gì sai ? Xin hỏi anh là ai ? Sao bắt tôi chẳng một chút nương tay ? Xin hỏi anh là ai ? Sao không cho tôi xuống đường để bày tỏ… », tôi thấy là, nếu mấy anh công an, hay Nhà nước chúng ta thấy rằng, đây là ám chỉ lực lượng công an, hay là như thế nào thì tôi thấy… Mà nói thẳng là, đấy là chưa nói việc công an, quân đội là con em của nhân dân, là con em của những nông dân, tại sao lại đàn áp nông dân ở Văn Giang, tại sao lại trấn áp gia đình anh Vươn ở Hải Phòng ? Rồi tại sao lại đạp vào mặt anh Đức (Nguyễn Chí Đức) ở Hà Nội, rồi bắt những người yêu nước ở Sài Gòn ? Hôm tôi biểu tình, tôi chứng kiến bắt người như bắt một con heo.
Thì những câu hỏi này làm cho những người công an phải suy nghĩ. Anh là người Việt Nam, thì anh đứng về phía Việt Nam hay phía Trung Quốc ? Trong khi mà chúng tôi biểu tình chống Trung Quốc (gây hấn), chứ không phải biểu tình chống Việt Nam, theo Trung Quốc, nhưng mà các anh lại đi đàn áp chúng tôi là những người đi biểu tình, cũng như bây giờ bắt bớ anh Việt Khang và xử 4, 5 năm tù. Thế thì anh đứng về phía ai ? Anh đứng về phía Trung Quốc, hay đứng về lợi ích tối cao của đất nước Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam ?
(Có) những người phải trả lời trước lịch sử, trước nhân dân về vấn đề này. Với việc sử dụng tòa án, trấn áp anh cũng không dẹp tắt được ngọn lửa yêu nước của nhân dân Việt Nam đâu. Nó sẽ bùng lên thôi chứ không thể nào dập tắt được. Tôi nghĩ như vậy.
Với hai bài nhạc này, tôi đánh giá là anh Việt Khang chẳng có tội gì hết. Các sáng tác của anh Trần Vũ Anh Bình thì tôi chưa được biết.
Nếu mà với các bản nhạc này mà có tội, thì bản thân rất nhiều người Việt Nam hiện nay đang có tội, kể cả các vị lão thành cách mạng, như tướng Vĩnh, hay những người thường hay phát biểu trên các phương tiện công khai. Ví dụ như tôi nói anh Trần Mạnh Hảo, trước đây là nhà thơ, bộ đội, đã từng đi chiến đấu. Anh ấy có cả những bài thơ còn quyết liệt hơn cả cái này nữa. Và còn nhiều người nữa chứ không chỉ có anh Trần Mạnh Hảo.
Thế thì sao ? Nếu bắt thì có lẽ là Nhà nước Việt Nam không đủ các nhà tù để giam chứa những người yêu nước hiện nay trên cả nước, trong đó có Sài Gòn – TP Hồ Chí Minh. Ví dụ như, ký tên vào các kiến nghị vừa rồi, thì có hàng ngàn người, thì anh giam hàng ngàn người đó đi. Những tư tưởng này (trong hai bài hát của Việt Khang) thì cũng như vậy đi.
Thành ra tôi cho rằng, cái biện pháp trấn áp phát xít, bắt bớ giam cầm có tác dụng ngược, rất là nguy hiểm. Nó rất có hại cho chính quyền Việt Nam.
Với tư cách một công dân, tôi đề nghị từ ông Tổng bí thư cho đến Chủ tịch nước cho đến các lãnh đạo cao cấp khác phải xem xét lại vấn đề này một cách nghiêm túc, để mà ngăn chặn cái làn sóng, nếu như anh nói có cái làn sóng đó, mà đúng là hiện nay có cái làn sóng đàn áp bắt bớ đối với những người yêu nước, đối với những người khác chính kiến.
Chúng ta phải có thói quen như thế giới hiện nay là phải tôn trọng các ý kiến khác nhau, vấn đề khác chính kiến là điều rất bình thường. Miễn là chúng ta đấu tranh trong hòa bình, không bạo lực, không gây chết chóc. Chúng tôi phản đối hoàn toàn những ai muốn gây chết chóc đổ máu.
Đấu tranh bằng tiếng nói, bằng biểu tình, bằng những gì mà luật pháp đã cho phép, thì tôi nghĩ rằng Nhà nước phải tôn trọng. Nếu không, Nhà nước sẽ đẩy một số người, vì không có các hoạt động…, họ lại đi vào các hoạt động khác, nó tại hại hơn, thì lúc đó là… đó là những bất ổn chính trị hết sức nghiêm trọng.
Xin chân thành cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng

 Các tin bài liên quan

Nhạc sĩ Việt Khang bị tuyên án 4 năm tù giam

Bốn năm tù giam hai năm quản chế đối với Việt Khang, sáu năm tù giam hai năm quản chế đối với Trần Vũ Anh Bình, là phán quyết từ phiên xử hôm nay tại Tòa Án Nhân Dân TPHCM.

Bản án quá nặng

Phiên tòa hôm nay, xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang – Ngô Văn Trí và sĩ Trần Vũ Anh Bình – Hoàng Nhật Thông, kết thúc vào lúc 12 giờ 30 phút trưa. Luật sư Trần Vũ Hải, biện hộ cho nhạc sĩ Việt Khang, tác giả hai bài hát Anh Là Ai và Việt Nam Tôi Đâu, dẫn tới việc bị bắt giữ và bị cáo buộc tội tuyên truyền chống phá nhà nước, vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình Sự có thể khiến anh bị 20 năm tù giam, báo cho biết:
“Về chỗ thân nhân của Trần Vũ Anh Bình thì tôi không biết nhưng thân nhân của Võ Minh Trí thì tôi đã yêu cầu và được chấp nhận cho mẹ và vợ của Việt Khang – Ngô Minh Trí được vào trong tòa , tuy nhiên cũng chỉ được dự ở đằng sau tức là chỉ được xem truyền hình trực tiếp thôi.
Ngoài ra tôi cũng thấy một số người nước ngoài, không rõ là tổ chức ngoại giao hay tổ chức quốc tế nào hay nhà báo nào cũng tham dự vào việc xem truyền hình đó.”
Về bản án được phán quyết hôm nay dành cho thân chủ của ông là nhạc sĩ Việt Khang cũng như với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình do một luật sư khác biện hộ, luật sư Trần Vũ Hải phân tích:
Tôi nghĩ riêng Việt Khang sẽ kháng cáo bởi vì ông ấy nói rằng ông không phải nhà hoạt động chính trị ông chỉ viết một bài hát theo cảm nghĩ của ông.LS Trần Vũ Hải
“Trước đây, khi đưa ra truy tố thì Viện Kiểm Sát yêu cầu là truy tố khoản 2 Điều 88 là khoản nặng như anh Điếu Cày và chị Tạ Phong Tần.
Chúng tôi cũng cố gắng chứng minh rằng nhạc sĩ Việt Khang chỉ liên quan đến hai bài hát thôi, ngoài ra không có hoạt động tích cực nào liên quan đến tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước.
Còn anh Trần Vũ Anh Bình thì bị cáo buộc tội tham gia hoạt động tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước, một tổ chức trên mạng nhằm tuyên truyền chống nhà nước, phụ trách một blog của Tuổi Trẻ Yêu Nước trên đó anh có đăng tải nhiều bản nhạc và một số thông tin trên cái trang đấy.
Tại phiên tòa thì Viện Kiểm Sát đưa ra cáo buộc là phải truy tố Khoản 2 Điều 88 tức có thể là mỗi người hai mươi năm. Họ cho rằng đây là tội tuyên truyền chống nhà nước đặc biệt nghiêm trọng. Thế nhưng chúng tôi nói rằng áp dụng Khoản 2 là không phù hợp, chúng tôi chứng mình rằng tòa án không đưa ra được tài liệu nào hoặc là chứng cứ gì để nói là đặc biệt nghiêm trọng. Chúng tôi cho rằng các luật sư đã hoàn thành nhiệm vụ, các bị cáo cũng có suy nghĩ nhất định . Tôi nghĩ riêng Việt Khang sẽ kháng cáo bởi vì ông ấy nói rằng ông không phải nhà hoạt động chính trị ông chỉ viết một bài hát theo cảm nghĩ của ông và ông sẽ tìm mọi cách để trở về đoàn tụ với gia đình.”
Từ hôm qua, một số bloggers và nhà hoạt động dân chủ báo tin tư gia của họ bị công an canh gác mà lý do không ngoài việc ngăn cản không cho họ họ gần phiên tòa sáng nay.
Một người rất quan tâm đến hai nhạc sĩ chị gọi là hai người yêu nước, chị Hương, đã đến gần tòa án trên đường Nguyễn Thị Minh Khai sáng nay để quan sát:

viet-khang-250.jpg
Nhạc sĩ Việt Khang, Anh Võ Minh Trí. File photo.
“Công an đông lắm, đủ thành phần, tới nỗi có cả kiểm soát quân sự luôn,  coi như án ngữ không chỉ bốn phía của tòa án mà còn dài dài ra tới những ngã tư khác. Đi vòng vòng thì thấy cứ ngã tư là có mười mấy hai mươi mấy công an đứng ngồi…Nhiếu lắm.”
Trong khi đó linh mục Đinh Hữu Thoại, từ Giòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, báo cho biết sáng nay ông bị áp tải về đồn công an Bến Thành khi trên đường từ tòa đi về vì không cách nào vào bên trong để tham dự phiên xử nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình vốn là một giáo dân của ông:
“Mục đích họ muốn tôi xóa những hình ảnh mà tôi có chụp ở tòa và họ kiểm tra luôn điện thoại di động. Trong lúc noí chuyện với anh Lợi phó đồn công an thì anh ta nói linh mục là người tu hành chỉ nên ở trong nhà thờ thôi. Tôi nói hôm nay là phiên tòa xử một giáo dân của tôi là anh Bình thì đương nhiên tôi phải có mặt. Sau đó tôi đi về . Sự việc sáng nay là như thế.”

Vi phạm nhân quyền

Một ngày trước phiên xử hôm nay đối với hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam trong Ân Xá Quốc Tế, ông Rupert Abbott, kêu gọi Việt Nam trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho hai tù nhân lương tâm đã bị bắt một cách tùy tiện chỉ vì bày tỏ chính kiến ôn hoà qua những nhạc phẩm do họ sáng tác.
Bà Janice Beanland, phụ trách vận động nhân quyền cho Việt Nam trong Ân Xá Quốc Tế, phát biểu rằng Việt Nam nên hành xử theo hiến pháp và nên tuân thủ những nguyên tắc quốc tế về quyền được tự do phát biểu cũng như bày tỏ suy nghĩ qua âm nhạc hay những phương tiện truyền thông khác:
Bắt và tống giam nhạc sĩ vào tù là một bước mới của sự chà đạp nhân quyền ở Việt Nam.Ô. Phil Robertson
“Áp dụng những điều khoản mơ hồ trong Điều 88 Bộ Luật Hình Sự để trừng phạt những tiếng nói ôn hoà không giống với tiếng nói của chính quyền thì có nghĩa là Việt Nam đang vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng không chỉ đối với Việt Khang hay Trần Vũ Anh Bình mà còn đối với các bloggers khác từng bị xử phạt nặng nề bằng nhiều năm tù giam cách đây không lâu.”
Giám đốc phần vụ Đông Nam Á trong Human Rights Watch Giám Sát Nhân Quyền, ông Phil Robertson, phát biểu:
“Đầu tiên bị bắt là những người dám phê bình nhà nước, kế đến các bloggers, các nhà thơ, nhà văn và bây giờ là các nhạc sĩ.
Việt Nam gia tăng mức độ đàn áp quyền tự do ngôn luận mà bây giờ đối tượng là các nhạc sĩ , cho thấy những ai dùng tiếng hát để bày tỏ tư tưởng khác với chính quyền cũng là trọng tội. Bắt và tống giam nhạc sĩ vào tù là một bước mới của sự chà đạp nhân quyền ở Việt Nam.”
Đã tới lúc quốc tế không thể bình thản hay làm ngơ trước những hành động vi phạm nhân quyền có hệ thống ở Việt Nam. Chính phủ Việt Nam sử dụng bộ máy công an mà họ đào tạo để đe dọa và đàn áp chính người dân của mình, ông Phil Robertson kết luận.

Theo dòng thời sự:

Mỹ quan ngại việc hai nhạc sỹ bị xử tù

Sứ quán Mỹ tại Việt Nam vừa bày tỏ quan ngại về việc hai ông Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị Tòa án TP HCM xử 4 và 6 năm tù giam vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước.
Phát ngôn viên của tòa đại sứ, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo: “Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận”.
“Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ [Việt Khang] cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình.”
Hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã bị tòa tuyên án lần lượt là 4 và 6 năm tù trong phiên tòa kết thúc sáng thứ Ba ngày 30/10 tại thành phố Hồ Chí Minh.
Ngoài ra cả hai nhạc sỹ này đều phải chịu 2 năm quản chế sau khi mãn hạn tù, luật sư bào chữa cho Việt Khang là Trần Vũ Hải đã xác nhận với BBC sau khi phiên tòa kết thúc chóng vánh vào lúc 12h30.
Nhạc sỹ Việt Khang, 34 tuổi, tên thật là Võ Minh Trí và nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi, nghệ danh là Hoàng Nhất Thống, đã bị bắt hồi cuối năm ngoái và bị giam giữ cho đến nay.
Hai ông bị truy tố theo điều 88 Bộ Luật hình sự về tội Tuyên truyền chống Nhà nước.

Từ khoản 2 sang khoản 1

Trao đổi với BBC, luật sư Hải cho biết trong phiên xử sáng nay tòa đã chấp nhận chuyển khung hình phạt từ khoản 2 dành cho những ‘hành vi đặc biệt nghiêm trọng’ với mức án từ 10 đến 20 năm sang khoản 1 với mức án chỉ từ 3 đến 12 năm.
Lý do, ông Hải giải thích, là do các luật sư phản bác và đề nghị Viện kiểm sát ‘trưng ra lý do thế nào là đặc biệt nghiêm trọng’ và Viện kiểm sát đã ‘lúng túng trong vấn đề này’.
“Tại phiên tòa tôi đã đề nghị tòa rất thận trọng khi xử vụ án này. Người ta sẽ nhầm rằng chỉ vì 1,2 bài hát mà xử nặng như vậy.”
Luật sư Trần Vũ Hải
“Tại phiên tòa tôi đã đề nghị tòa rất thận trọng khi xử vụ án này. Người ta sẽ nhầm rằng chỉ vì 1,2 bài hát mà xử nặng như vậy,” ông Hải nói và nói thêm rằng ‘chưa nhìn thấy nhà nước nào, chế độ nào, kể cả chế độ trước đây’ làm như thế.
Ông cho biết cơ sở để bên công tố buộc tội nhạc sỹ Việt Khang tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ là hai bài hát ông sáng tác có tựa đề là ‘Việt Nam tôi đâu’ và ‘Anh là ai’ và việc ông tham gia vào một tổ chức chống chính quyền có tên gọi ‘Tuổi trẻ yêu nước’.
Tại phiên tòa, Việt Khang đã tự bào chữa rằng hai bài hát đó chỉ ‘nói lên nỗi lòng’ của ông và ‘chống lại việc Trung Quốc đang hoành hành trên Biển Đông’, theo lời kể của luật sư Hải.
“Ông ấy (Việt Khang) khẳng định không có bất kỳ ý đồ chính trị gì. Những bài hát ông viết là từ nguồn cảm hứng và ông cũng mong muốn được đoàn tụ với gia đình,” ông nói.
Nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình
Ông Bình được xác định có vai trò lớn hơn ông Khang trong tổ chức Tuổi Trẻ yêu nước
Tuy nhiên, ông Khang đã thừa nhận khi nghe hai bài hát này ‘người ta sẽ không hài lòng với Nhà nước’ nhưng ông cũng cho biết là câu cuối của ông trong bài hát ‘Việt Nam yêu nước’ đã bị ‘một cộng sự từ nước ngoài đổi lại’.
Ông Khang giải thích rằng câu này ông không viết là ‘chống bè lũ bán nước’ mà là ‘chống quân xâm lược cướp nước’.

‘Nhận trách nhiệm’

Về việc tham gia vào ‘Tuổi trẻ yêu nước’, ông Hải cho biết bị cáo Khang đã ‘nhận trách nhiệm’ và ‘nhận thức rằng tổ chức này có mục đích tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam’.
Trong khi đó, theo lời ông Hải, Viện kiểm sát lại cho rằng chỉ cần có tham gia vào tổ chức này ‘đã là tuyên truyền chống Nhà nước rồi’ vì đây là hoạt động ‘có tổ chức’ và các bài hát của nhạc sỹ Việt Khang ‘thể hiện thái độ của ông khi tham gia tổ chức này’.
Luật sư Hải đã lập luận bào chữa rằng bài hát ‘Anh là ai’ của Việt Khang chỉ ‘phê phán cách giải quyết của chính quyền đối với người biểu tình bị ngăn chặn’ chứ ‘không phải chống Nhà nước’.
“Ông ấy (Việt Khang) khẳng định không có bất kỳ ý đồ chính trị gì. Những bài hát ông viết là từ nguồn cảm hứng và ông cũng mong muốn được đoàn tụ với gia đình.”
Luật sư Trần Vũ Hải
Mặt khác, ông cho rằng kết luận của các giám định viên hai bài hát nói trên là ‘thiếu chính xác, thiếu căn cứ và cẩu thả’.
Tuy nhiên, yêu cầu của luật sư triệu tập các giám định viên thì tòa ‘cho rằng không cần thiết và theo luật không bắt buộc’.
Ngoài ra, ông Hải nói ông không có gì phàn nàn về trình tự tố tụng tại tòa. Theo ông thì các bị cáo đều được nói những gì muốn nói và thậm chí còn tạo điều kiện để trình bày thêm khi đã hết giờ.
Về bản án của nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, ông giải thích nặng hơn là vì ông Bình có vai trò lớn hơn trong tổ chức ‘Tuổi trẻ yêu nước’.
Theo đó, ông Bình đã tham gia quản lý, đăng tải bài hát và tin tức lên trang mạng của tổ chức này. Ông cũng bị cáo buộc tham gia rải truyền đơn và treo cờ vàng ba sọc của chế độ cũ rồi chụp ảnh đưa lên mạng.
Nhận xét về bản án đối với ông Khang, ông Hải nói rằng ‘tạm thời ông ghi nhận việc tòa chấp nhận xử theo khoản 1’ và hy vọng phiên phúc thẩm sẽ có kết quả tốt hơn.

Quốc tế lên tiếng

Hôm 29/10 có biểu tình trước Lãnh sự quán Việt Nam ở San Francisco đòi tự do cho ông Việt Khang và một số người khác
“Chúng tôi chỉ muốn các thân chủ được trả tự do tại phiên tòa nếu không được thì cũng được mức án thấp nhất,” ông nói.
“Tôi nghĩ bản án này nhà nước Việt Nam cũng cần xem xét lại vì sẽ tạo ra dư luận không tốt cho Việt Nam,” ông nói thêm.
Ngay trước thềm phiên xử, vào chiều hôm qua ngày 29/10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã kêu gọi thả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho hai nhạc sỹ này.
“Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert Abbott, nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân xá quốc tế, phát biểu trong thông cáo.
“Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực.”
“Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,” ông nói thêm.

Tuesday, 9 October 2012

Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc


Việt Nam đã chính thức ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ( UNHRC ) cho nhiệm kỳ 2014-2016 và đang vận động các nước ủng hộ việc ứng cử này. Nhưng sau vụ xử ba blogger bị quốc tế lên án mạnh mẽ, cũng như sau nhiều vụ vi phạm nhân quyền khác, liệu Việt Nam có cơ may trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc hay không, và nếu trúng cử thì Việt Nam phải thực hiện những nghĩa vụ gì về mặt nhân quyền? Sau đây mời quý vị nghe phần phỏng vấn ông Vũ Quốc Dụng,Tổng thư ký Hiệp hội Quốc tế Nhân quyền tại Đức.
RFI: Trước hết xin ông nhắc lại về sự hình thành của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Hoạt động của cơ chế này như thế nào?
Vũ Quốc Dụng: Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (Human Rights Council, UNHRC) là một cơ cấu liên chính phủ (inter-governmental body) của LHQ ra đời năm 2006, với nhiệm vụ chính là xem xét các vụ vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới. Tùy mức độ vi phạm, UNHRC sẽ đưa ra cách giải quyết mà cao nhất là yêu cầu Hội đồng Bảo an LHQ can thiệp. Trên danh nghĩa, UNHRC là một trong ba hội đồng của LHQ ngang hàng với Hội đồng Bảo an và Hội đồng Kinh tế, Xã hội và Văn Hóa (ECOSOC). Ba Hội đồng này đảm trách ba nhiệm vụ cột trụ của LHQ là gìn giữ hòa bình, phát triển hợp tác kinh tế và bảo vệ nhân quyền.
Một buổi họp của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.
Reuters
UNHRC có một đặc điểm mà nhiều người ít chú ý đến đó là UNHRC có quyền cứu xét đến tất cả các loại vi phạm nhân quyền xảy ra ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Cho nên, dù có một quốc gia cố tình tránh né không ký kết tham gia vào một công ước nhân quyền quốc tế nào đó, thì nước đó vẫn có thể bị đưa ra phê phán trước UNHRC. UNHRC được xem như là một thứ tòa án công luận cho nên đã gây khó chịu rất nhiều cho quốc gia liên hệ. Nhiều quốc gia xem việc làm này đã bêu xấu họ về mặt chính trị trên trường quốc tế.
Về mặt lịch sử, UNHRC là hậu thân của Ủy hội Nhân quyền LHQ (UN Commission on Human Rights), là cơ chế đã có công soạn thảo ra bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế lịch sử hồi năm 1948. Những năm về sau, vì nạn bè phái, nên ủy hội này không còn hoạt động hữu hiệu được nữa.
Trong ủy hội trước đây, số quốc gia vi phạm nhân quyền chiếm đa số, nên họ đã cấu kết với nhau để cản chặn mọi hoạt động lên án chúng. Họ cho rằng những nước phương Tây dùng tiêu chuẩn kép, nghĩa là khi có cùng loại vi phạm nhân quyền xảy ra, thì chỉ có những quốc gia thù nghịch là bị đưa lên bàn mổ, còn những quốc gia thân Tây phương thì được bao che. Sự thực không hoàn toàn là như vậy, nhưng thực tế là hoạt động của Ủy hội Nhân quyền LHQ đã bị tê liệt và LHQ phải khai sinh ra UNHRC để thay thế nó.
RFI: Như vậy, UNHCR có những cải tiến gì so với Ủy hội Nhân quyền trước đây?
Vũ Quốc Dụng: So với tiền thân của nó thì UNHRC có nhiều cải thiện để giới hạn cái nạn đưa bè đảng vào Hội đồng Nhân quyền. Tuy nhiên hội đồng này cũng không thể tránh khỏi một thủ tục bầu cử chung của LHQ là việc bầu theo danh sách khu vực địa lý. Một cải thiện khác là UNHRC nhóm họp ít nhất ba lần trong năm ở tại Genève (như vậy là nhiều hơn ủy hội cũ chỉ họp một lần mỗi năm) nên có thể đối phó nhanh hơn với tình hình thời sự.
Ngoài ra UNHRC cũng đặt ra một thủ tục mới là „Thủ tục Xem xét Định kỳ Tình trạng Nhân quyền của Tất cả mọi Quốc gia Trên Thế giới ”, gọi tắt là UPR. Với thủ tục UPR này tình trạng nhân quyền tại tất cả các quốc gia thành viên của LHQ sẽ bị lần lượt đưa ra mổ xẻ. Cho nên sẽ không có quốc gia nào có thể cho là mình bị xử ép.
RFI: Thủ tục bầu cử vào UNHRC thế nào?
Vũ Quốc Dụng: UNHRC có tổng cộng 47 thành viên, mỗi thành viên có nhiệm kỳ 3 năm. Số thành viên được thay thế từng phần để bảo đảm cho UNHRC có hoạt động liên tục. Ngày 12/11/2012 này sẽ có 18 ghế được bầu lại, chia thành 5 ghế cho khối Phi Châu, 5 cho khối Á Châu, 2 cho khối Đông Âu, 3 cho khối Nam Trung Mỹ, cũng như 3 cho khối Tây Âu và các quốc gia khác. Thể thức bầu là các quốc gia thành viên LHQ sẽ ứng cử vào một trong các ghế dành cho khối của mình. Thí dụ Việt Nam có thể xin ứng cử vào 1 trong 5 ghế khuyết của khối Á Châu lần này.
Luật sư Lê Công Định
Muốn trúng cử, mỗi ứng cử viên phải đạt được số phiếu tuyệt đối trên tổng số 192 thành viên LHQ, nghĩa là phải có 97 phiếu thuận. Trong quá khứ các khối khu vực thường dùng một thủ thuật để bảo đảm cho gà nhà. Nghĩa là họ đưa ra số ứng cử viên vừa khít với số ghế, thí dụ khối Á Châu chỉ đưa ra 5 ứng cử viên cho 5 ghế khuyết lần này, khiến cho Đại hội đồng LHQ rất khó xử. Nếu bỏ phiếu thuận thì mang tiếng là bị xỏ mũi. Nếu bỏ phiếu chống, thì sẽ tạo ra rắc rối là phải bầu đi bầu lại hoặc chất vấn lại các ứng cử viên.
Gần đây, các thành viên của Đại hội đồng đã cứng rắn hơn. Nếu thấy một ứng cử viên quá bất xứng thì họ nhất định không bầu cho và bắt khối khu vực liên hệ phải đưa ra ứng cử viên mới. Mô hình bầu cử mà tôi cho là dân chủ nhất là mỗi khối nên đưa ra một số lượng ứng cử viên cao hơn số ghế khuyết để cho Đại hội đồng LHQ chọn lựa. Thí dụ lần này, tôi thấy có khối „Tây Âu và các Quốc gia khác“ đưa ra 5 ứng cử viên là Đức, Hy Lạp, Ái Nhĩ Lan, Thụy Điển, Hoa Kỳ cho 3 ghế khuyết. Tuy nhiên đến nay cũng chỉ có khối này là làm như vậy còn các khối khác vẫn bám vào cách thức chia chác ghế như cũ.
RFI: Sau những vụ xử các blogger và nhiều vụ đàn áp khác, liệu Việt Nam có cơ may được vào Hội đồng Nhân quyền hay không?
Vũ Quốc Dụng: Quả thật trong thời gian gần đây Việt Nam đã bị thế giới chỉ trích nặng nề về những hành vi vi phạm nhân quyền trầm trọng. Vụ mới đây nhất là vụ xử án tù thật nặng ba blogger thuộc nhóm Câu lạc bộ Nhà báo Tự do là blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, blogger Công lý Sự thật – Tạ Phong Tần và blogger AnhBaSg – Phan Thanh Hải.
Theo tôi, trong những năm gần đây, vụ này là vụ mà quốc tế đồng lòng chỉ trích nhất vì Việt Nam đã tỏ thái độ coi thường nhân quyền một cách nghiêm trọng, nổi bật nhất là đối với trường hợp blogger Điếu Cày. Mới đầu ông này bị kết án hai năm rưỡi tù vì tội trốn thuế. Ai cũng thấy rõ đây một vụ trả thù các hành động đấu tranh ôn hòa của ông. Khi mãn án ông lại bị giam tiếp gần hai năm mà không được đem ra xét xử.
Phải nói rằng ngay từ đầu cộng đồng quốc tế đã rất quan tâm hỏi han chỗ giam và sức khoẻ của ông. Ngay cả những thông tin bình thường như thế mà Việt Nam cũng giấu không cho các tòa đại sứ Tây phương ở Việt Nam biết trong cả hơn năm trời. Bằng nhiều cách, các quốc gia Tây phương đã yêu cầu Việt Nam nên cân nhắc thật kỹ vụ xử các blogger này. Cuối cùng, bản án tổng cộng 26 năm tù và 11 năm quản chế dành cho ba blogger nói trên không chỉ là bản án nặng nề nhất đối với những người viết báo, mà còn là một thách thức đối với tất cả những cố gắng đối thoại của cộng đồng quốc tế.
Cho nên, chúng ta không ngạc nhiên khi cả Hoa Kỳ lẫn Liên minh Âu Châu (EU) cùng mạnh mẽ lên tiếng đòi trả tự do cho ba blogger này ở cấp cao nhất. Đáng chú ý là lần đầu tiên ta thấy EU công khai lên tiếng ngay sau phiên xử và đòi Việt Nam phải trả tự do cho những tù nhân chính trị này. Trước đây, EU cho rằng phải nói khéo, không nên đốp chát để Việt Nam khỏi mất mặt nên luôn tìm cách chỉ trích nhẹ nhàng và gián tiếp. Lần này có EU và Hoa Kỳ, là hai thành viên nặng ký của UNHRC, lên tiếng thì chắc chắn họ cũng sẽ kéo theo nhiều phiếu phản đối Việt Nam.
Nhưng có lẽ quan trọng hơn nữa tiếng phản đối của bà Navi Pillay, Cao ủy trưởng Cao ủy Nhân quyền LHQ và là người đứng đầu bộ máy thực hiện các chính sách bảo vệ nhân quyền của LHQ. Tiếng nói của bà Pillay được xem là chuẩn mực của LHQ. Bà Pillay nói rằng bản án nặng nề đối với ba blogger, ’’đã đi ngược với những cam kết của Việt Nam đối với quốc tế về việc khuyến khích và bảo vệ quyền tự do ngôn luận, trong dịp Việt Nam bị đưa ra xem xét trong Thủ tục Định kỳ (UPR)“. Thủ tục UPR là một thủ tục quan trọng của UNHRC. Lời hứa sẽ hợp tác với UNHRC của một ứng cử viên có còn đáng tin không khi bà Pillay đã tuyên bố nó vi phạm thủ tục UPR? Lời phê phán của viên chức cao cấp nhất trong bộ máy bảo vệ nhân quyền LHQ này chắc chắn sẽ được các thành viên của Đại hội đồng LHQ lưu ý trong cuộc bầu cử sắp tới.
Blogger AnhBaSG (Phan Thanh Hải), Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), Công Lý và Sự Thật (Tạ Phong Tần)
Nhưng chúng ta cũng biết những quốc gia như Việt Nam sẽ dùng ảnh hưởng kinh tế và ngoại giao của mình để tìm kiếm sự ủng hộ trong cuộc bầu cử sắp tới.
RFI: Nếu trúng cử thì Việt Nam có cần phải cải thiện vấn đề nhân quyền nữa không?
Vũ Quốc Dụng: Rút kinh nghiệm của tiền thân của nó là Ủy hội Nhân quyền LHQ, UNHRC đưa ra các đòi hỏi khá cao đối với những ứng cử viên. Nói chung, có ba điều kiện và khuyến cáo. Thứ nhất, ứng cử viên phải chứng minh được thành tích bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền của mình. Thứ hai, ứng cử viên phải tự nguyện nộp trước những điều mà họ hứa hẹn hoặc cam kết sẽ làm trong nhiệm kỳ. Thứ ba, nếu trúng cử họ phải tuân thủ những tiêu chuẩn cao nhất về mặt bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền, phải hợp tác toàn diện với UNHRC và phải chấp nhận tham gia. ’’Thủ tục Xem xét Định kỳ Tình trạng Nhân quyền“ (UPR) của nước mình trong nhiệm kỳ tại chức.
Cho nên, nếu trúng cử vào UNHRC thì Việt Nam chưa thể xem là mình đã tìm được lá bùa hộ mệnh cho các hành vi vi phạm nhân quyền đâu. Ngược lại, thế giới sẽ chú ý xem Việt Nam có đáp ứng đúng vai trò gương mẫu của một thành viên UNHRC hay không. Thế giới sẽ dùng những tiêu chuẩn cao nhất để đánh giá khi theo dõi về những thành tích bảo vệ hoặc vi phạm nhân quyền của quốc gia thành viên Việt Nam. Thế giới sẽ chất vấn quốc gia thành viên Việt Nam về việc không tuân thủ các điều ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết. Thế giới sẽ hỏi tại sao Việt Nam tiếp tục từ chối lời yêu cầu viếng thăm của các Báo cáo viên Đặc biệt của LHQ về các vấn đề tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, v.v… Trong Thủ tục Xem xét Định kỳ UPR sắp tới quốc gia thành viên Việt Nam sẽ không thể bác bỏ dễ dàng những đề nghị cải thiện nhân quyền như Việt Nam đã làm trong kỳ phúc trình năm 2009 vừa qua.
Có người đã hỏi tôi rằng nếu Việt Nam không hợp tác thì sao? Tôi trả lời rằng đây sẽ là lần cuối mà thế giới bị lừa. Chúng ta biết rằng việc chuyển đổi từ Ủy hội Nhân quyền LHQ sang UNHRC cũng kéo theo một cuộc cách mạng về thông tin trong LHQ. Hệ thống thông tin về nhân quyền của LHQ không còn rối ren và khó hiểu như xưa nữa. Hệ thống này bây giờ có một trí nhớ rất tốt, rất đầy đủ, có cấu trúc rất đơn giản và rõ ràng nên sẽ giúp cho mỗi quốc gia thành viên của LHQ có thể tham khảo dễ dàng về mức độ khả tín của các ứng cử viên trước khi bước vào phòng họp.
Chúng ta biết bây giờ LHQ cũng đã can đảm hơn trước nhiều. Hồi tháng 3/2011 Đại hội đồng LHQ đã truất quyền thành viên UNHRC của nước Lybia dưới thời Gaddafi cho đến tháng 11/2011 mới cho tái lập lại. Cho nên nếu Việt Nam được bầu vào UNHRC thì đó cũng là cơ hội để những đề nghị cải thiện nhân quyền của các tổ chức dân sự Việt Nam được quốc tế chú ý hơn trước.
RFI: Xin cám ơn ông Vũ Quốc Dụng.

Tuesday, 2 October 2012

Gián điệp dân chủ: KAMI

Từ khoảng hơn 3 năm nay trên mạng Internet, trong cộng đồng mạng người Việt xuất hiện một nhân vật có nickname Kami với hàng chục bài viết về đề tài chính trị xã hội của Việt Nam. Những bài viết đó ít nhiều đã gây nên những phản ứng trái chiều của người đọc. Nhưng với giới cầm bút thì nhiều người đã nhận ra ngay mục đích và chân tướng đích thực của Kami ngay từ những bài viết đầu tiên của anh ta xuất hiện trên mạng Internet…

Trước hết chúng ta tôn trọng tiếng nói của những người như vậy vì đó là quyền tự do ngôn luận. Nhưng sẽ là không công bằng, nếu không thẳng thắn vạch rõ những ẩn ý đầy màu xám đằng sau các bài viết và hoạt động trên mạng Internet của Kami. Để tìm hiểu về nhân vật này chúng ta hãy bắt đầu từ một cái nickname khác đã xuất hiện trước Kami, đó là Như Hà.
Khoảng cuối năm 2008, đầu năm 2009 bạn đọc trên một số diễn đàn phi cộng sản hẳn còn nhớ đến một tác giả có bút danh Như Hà. Người này đã viết một số bài về đề tài Dân Chủ nhưng kèm theo đó là sự lồng ghép các câu chữ và ngôn từ ngầm tấn công vào các tổ chức đấu tranh chống Cộng ở trong nước điển hình là Khối 8406, vì lúc đó 8406 đang nổi lên là một tổ chức đấu tranh sáng giá và có tầm ảnh hưởng rất lớn tới xã hội.
Khi một số bài viết của Như Hà xuất hiện, bác sĩ Phạm Hồng Sơn – một nhà đấu tranh quốc nội – đã buộc phải lên tiếng bằng một bài viết vạch rõ âm mưu xấu và sự quỷ biện (nguyên văn) của Như Hà. Cũng trong thời gian này Như Hà đã liên lạc với tôi qua e-mail đặt vấn đề “gặp gỡ” để trao đổi ý kiến, nhưng tôi đã thẳng thắn vạch ra những khuất tất của cái tên này và từ chối đối thoại bằng bài viết “Thư ngỏ trả lời tác giả Như Hà”.

Tiến sĩ người Thái Lan tên Panitan Watanayagorn ( Ảnh từ trang Facebook của ông Panitan Watanayagorn: http://www.facebook.com/panitanw )
Sau đó cái tên Như Hà đã buộc phải biến mất vì các diễn đàn đã tẩy chay các bài viết của anh ta. Ngay sau đó lại xuất hiện những bút danh khác như Thanh Hương, Chánh Trinh vv.., nhưng cũng lại bị phát giác và những bút danh đó cũng nhanh chóng vắng mặt. Lúc này bắt đầu xuất hiện một người là Nguyễn Đăng Cao Đại (NĐCĐ) công khai từ Sài Gòn ra Hà Nội gặp anh Nguyễn Khắc Toàn và tự nguyện tham gia vào Phong Trào Đấu Tranh Dân Chủ.
Cũng cần phải nhắc lại là anh Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội chính là người đã chuyển tiếp một số bài viết của Như Hà giới thiệu đến các diễn đàn trước khi nhân vật kể trên xuất hiện. Khi tôi phát giác ra những bất thường thì anh Toàn đã hốt hoảng giải thích và nói là “hộp thư trannguyenchiviet2006@gmail.com của tôi đã bị kẻ xấu chiếm đoạt”. Và rất có thể rằng anh Nguyễn Khắc Toàn cũng không đọc một bài viết của chính nickname Như Hà đã đăng trên trang Vietland ngay sau đó, đánh phá và bôi nhọ danh dự của chính bản thân anh Toàn, với những lời văn uốn éo và đầy màu sắc …
Khi nhân vật NĐCĐ từ Miền Bắc về lại Sài Gòn và ngỏ ý muốn gặp gỡ nhà đấu tranh Đỗ Nam Hải – thành viên Ban Điều hành Khối 8406 – anh Hải có gửi e-mail cho tôi và hỏi tôi có nhận xét gì về người này. Tôi đã nêu ra 5 điểm bất thường vì bất hợp lý trong 2 e-mail và 1 bài viết của NĐCĐ, và khuyến nghị anh Hải cần cảnh giác với con người này. Anh Đỗ Nam Hải đã đồng ý với những nhận định của tôi. NĐCĐ tự giới thiệu mình là kỹ sư xây dựng, năm 2009 đã trên 30 tuổi, như vậy đây là một người đã ở lứa tuổi có độ chín chắn về tư tưởng cũng như hành trang kiến thức khoa học và xã hội.
Điều đó đã được chứng minh qua bài viết “Một vài cảm nhận về hai chữ Dân Chủ”, được phổ biến tràn lan trên mạng Internet. Nhưng chỉ sau khoảng 1 tháng tự nguyện xin gia nhập Khối 8406 thì anh này đã vội vàng công khai thông báo trên mạng Internet là “xin rút tên ra khỏi Khối 8406”. Đó là một điều bất bình thường, nếu không muốn nói là một trò hạ uy tín của Phong Trào Đấu Tranh Dân Chủ. Đáng chú ý là trong bản tường trình về buổi làm việc với công an Sài Gòn ngày 29/11/2009 của NĐCĐ có đoạn: “Em bo đm, là nếu Khi 8406 là khi bt hp pháp, đòi lt đ chế đ thì em s rút tên ra khi khi. Nhưng mà đ em v đc li k tuyên ngôn ca Khi 8406 ln na xem có đúng như vy không đã anh!?”.
Câu trả lời đã có ngay bằng việc NĐCĐ công khai rút tên ra khỏi Khối 8406. Tức là NĐCĐ đã ngầm công nhận lời của công an: “Khối 8406 là tổ chức đấu tranh bạo động đòi lật đổ chế độ” trong buổi thẩm vấn là đúng. Anh ta cứ việc rút tên ra khỏi Khối 8406 nhưng không cần thiết phải la lối ầm lên là “tôi ra khỏi Khối 8406 đây!”. Đó rõ ràng là màn kịch che đậy một âm mưu đã được sắp đặt và dàn dựng từ trước… Trở về với nickname Kami*. Có một sự nối tiếp liên tục giữa các cái tên Như Hà – NĐCĐ – Kami, đó là cứ cái tên này biến mất thì cái tên kia xuất hiện đằng sau các bài viết với giọng văn rất giống nhau.
Người ta nói “văn là người” quả không sai. Một cây bút chuyên nghiệp sẽ có phong cách riêng, lối hành văn riêng, cách sử dụng ngôn từ và tiếng dùng v.v.., cũng khác. Đó là những đặc điểm riêng dễ nhận ra nhất. Và trong trường hợp này Như Hà, NĐCĐ và Kami có những điểm rất giống nhau. Rất có thể “nguồn cảm hứng chính trị” của 3 cái tên kể trên cùng lấy từ một nơi, nơi đó là nơi nào? Tôi sẽ dẫn chứng điều này ở phần sau.
Có thể kể ra một vài bài báo điển hình mà cả NĐCĐ và Kami đã trắng trợn bịa đặt, nói xấu, vu khống người đấu tranh như: Sửa chữa bài phát biểu của luật sư Lê Thị Công Nhân trên đài RFI ngày 07/04/2010, phổ biến một bài viết xấu khác đánh phá tấn công hàng loạt các nhà đấu tranh có tên tuổi như linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân, kỹ sư Đỗ Nam Hải, ông Nguyễn Chính Kết, cô Nguyễn Thanh Phương, cô Lư Thị Thu Duyên vv…
Tất cả đều được gửi đi từ địa chỉ e-mail ngusilam@gmail.com của NĐCD. Với nickname Kami, ví dụ là các bài viết: “Blogger Việt hãy thận trọng với sự thích nổi tiếng”, tấn công blogger Điếu Cày và blogger Anh Ba Sài Gòn. “Nên hiểu, biết và giữ gìn những gì là “luân thường đạo lý”, tấn công chị Bùi Thị Minh Hằng vv… Theo tìm hiểu, Kami có một thân nhân trong tầng lớp bình dân ở Mỹ, hiện đã chuyển sang Australia sinh sống. Kami từng đi xuất ngoại sang một vài nước, nhưng “công tác” lâu nhất là ở Bangkok – Thái Lan. Người này giao tiếp được bằng tiếng Anh, nói và viết được cả chữ Thái.
Người này cũng rất am hiểu phong tục, đất nước và người dân Thái. Đặc biệt là anh ta rất ngưỡng mộ một chính khách Thái Lan là tiến sĩ Panitan Wattanayagorn. Tiến sĩ Panitan Wattanayagorn là trợ lý đặc biệt và là cựu phát ngôn viên của chính phủ do cựu thủ tướng Abhisit Vejjajiva đứng đầu. Ông còn là phó giáo sư, giảng viên bộ môn Khoa Học Chính Trị,   chuyên gia nghiên cứu về an ninh quốc gia, làm việc tại Đại học Chulalongkorn – Bangkok. Ông cũng là một chính khách rất nổi tiếng ở Thái Lan và cả Châu Á.
Để truy tìm tung tích của Kami, một người bạn của tôi ở Việt Nam đã phải thuê một anh xe ôm tại Sài Gòn bỏ công theo dõi nếp sinh hoạt của nhân vật tình nghi. Đối chiếu với khung thời gian hoạt động trên trang web Tin tức hàng ngày (TTHN) của Kami thì khá khớp.
Ngoài ra, vào thời kỳ Kami mới lập trang blog cá nhân, người ta cũng dò ra địa chỉ thật của người này tại Sài Gòn thông qua kỹ thuật IT. Nhưng hiện nay anh ta đã áp dụng chương trình bảo mật khá chặt, khó dò ra tung tích trên mạng. Như vậy có thể khẳng định Kami đang sống ở Việt Nam là đúng.
Theo đánh giá của nhiều người, Kami là một đặc vụ với quân hàm ít nhất là thiếu tá an ninh, công an Việt Nam. Người này đã được Bộ Công An (trước là Bộ Nội Vụ) tuyển dụng và cho đi học một ngành kỹ thuật để sử dụng cho mục đích điệp viên của họ. Như vậy là một tên gián điệp dân chủ đã lộ diện hình hài.
Sẽ là không có gì đáng nói vì hoạt động tình báo là một hoạt động bình thường của bất kỳ quốc gia nào, miễn là họ không xâm hại lợi ích của các quốc gia khác. Kami có công việc của mình, anh ta sẽ phải làm tất cả để thực thi mệnh lệnh của cấp trên. Và vì vậy nếu chúng ta cứ mất công chạy theo để đối chọi với một blogger vô danh thì quả là phí công sức và trí tuệ.
Nhưng có một chuyện quan trọng đáng nói, không, phải dùng cụm từ “đáng lên án” mới đúng!
Đó là Kami đã bất chấp liêm sỉ, đạo lý và pháp luật. Anh ta đã công khai ăn cắp hình ảnh của tiến sĩ Panitan Wattanayagorn đưa lên website làm hình ảnh của mình. Có thể tiến sĩ Panitan Wattanayagorn không biết chuyện này vì dường như ông không hiểu tiếng Việt. Nhưng nếu biết và muốn, ông hoàn toàn có thể kiện Kami ra một tòa án của Thái Lan. Việc xác định danh tính thật của Kami chỉ mất vài phút đối với các nhà cung cấp dịch vụ mạng như Google hay WordPress.
Kami có thể bị truy tố bởi ít nhất 3 tội danh. Còn chuyện dẫn độ hình sự thì vô cùng đơn giản, vì Việt Nam và Thái Lan đã ký hiệp định dẫn độ tội phạm từ năm 2009. Có lẽ việc Kami ăn cắp ý tưởng trong các tác phẩm viết về chính trị xã hội của tiến sĩ Panitan Wattanayagorn rồi “xào nấu” lại thành “tác phẩm” của mình là không lớn. Nhưng chuyện ăn cắp hình ảnh của một chính trị gia đương đại có tầm ảnh hưởng lớn của một quốc gia là điều không nhỏ.
Kami cũng thường uốn lưỡi về chuyện liêm sỉ, vậy không hiểu chuyện ăn cắp này thì anh ta sẽ giải thích theo cách nào? Hay “liêm sỉ” của Kami là liêm sỉ của một kẻ hành nghề móc túi? Riêng đối với câu chuyện trang TTHN của Kami “bị hacker tấn công” là một màn kịch. Thứ nhất, màn kịch ấy cốt nhằm thu hút người đọc. Thứ hai, nó là màn ngụy trang cho việc cài cấy malware (mã độc) vào máy tính của độc giả khi truy cập vào trang này nhằm ăn cắp thông tin cá nhân của họ.
Nếu nạn nhân có khiếu nại thì anh ta đổ thừa cho tin tặc là xong. Chuyện ”bị Sinh Tử Lệnh tấn công” dường như cũng chỉ là trò mèo, mà cái đích cuối cùng là nhằm bôi nhọ và xuyên tạc về nhà đấu tranh Nguyễn Xuân Châu, hiện là công dân Úc, một cựu editor của trang  TTHN. Điều đáng tiếc là ông Châu vẫn không phát giác ra được thủ đoạn đó. Tuy nhiên, gần đây nhất thì người này cũng đã chính thức lên án Kami trên trang Quan Làm Báo và trang Châu Xuân Nguyễn.
Tôi không quen với Nguyễn Xuân Châu, nhưng trong chuyện Sinh Tử Lệnh hack trang TTHN “bạch hóa” hồ sơ của ông Châu (chỉ là một editor) mà lại bỏ qua Kami (chủ nhân trang TTHN) là một điều không ai có thể tin được. Như vậy câu chuyện “Kami” đã rõ! Không ai có quyền bắt buộc anh ta phải im lặng. Nhưng những bạn đọc có trách nhiệm và thận trọng, hãy biết tẩy chay những website độc hại và những bài viết độc hại của Kami, điển hình là trang web mới nhất của người này tại địa chỉ: http://tintuchangngay.org. Mặt trận Internet giữa một bên là những người yêu dân chủ vô tư và bên kia là những kẻ độc tài đầy thủ đoạn còn phải kéo dài. Câu chuyện về nhân vật Kami – một tên gián điệp dân chủ -  xin tạm dừng ở đây.
Lê Nguyên Hng *Kami theo tiếng Nht là mt danh t mang ý nghĩa thn thánh. 
Phụ lục:
Xem hình ảnh và tài liệu về tiến sĩ Panitan Wattanayagorn.http://mgr.manager.co.th/Politics/ViewNews.aspx?NewsID=9540000079113
Đối chiếu Website Kami ăn cắp hình ảnh của tiến sĩ Panitan Wattanayagorn và Website Thái Lan có hình ảnh gốc của Panitan Wattanayaorn: 
  1. mages
  2. Panitan Wattanayagorn « Political Prisoners in Thailand

    thaipoliticalprisoners.wordpress.com/…/panitan-wattanayagorn
    Jun 17, 2012 – Posts about Panitan Wattanayagorn written by thaipoliticalprisoners.
  3. Panitan Wattanayagorn News – Bloomberg

    topics.bloomberg.com/panitan-wattanayagorn/Share
    Breaking news about Panitan Wattanayagorn. Find the latest articles, videos, photos and blogs about Panitan Wattanayagorn.
  4. Panitan Wattanayagorn quotes

    thinkexist.com › Authors › P Pat
    Panitan Wattanayagorn quotes,PanitanWattanayagorn, author, authors, writer, writers, people, famous people.
  5. Panitan Wattanayagorn - Al Jazeera English – News

    www.aljazeera.com/category/person/panitan-wattanayagorn
    person > Panitan Wattanayagorn. Result(s): 1 – 10 of about 16, < PREVIOUS | NEXT > · Temples damaged in Thai-Cambodia clashes. Bangkok calls for bilateral 
  6. Panitan Wattanayagorn Topics Page – USATODAY.com

    content.usatoday.com/topics/topic/Panitan+Wattanayagorn
    Collection of all USATODAY.com coverage of Panitan Wattanayagorn, including articles, videos, photos, and quotes.
  7. Panitan Wattanayagorn « Political Prisoners of Thailand

    politicalprisonersofthailand.wordpress.com/…/panitan-wattana
    Posts about Panitan Wattanayagorn written by Political prisoners of thailand.
  8. Topic: Panitan Wattanayagorn - CSMonitor.com

    www.csmonitor.com/tags/topic/Panitan%20Wattanayagorn
    The Christian Science Monitor – an independent daily newspaper providing context and clarity on national and international news, peoples and cultures, and 

Ý kiến bạn đọc về bài viết của Blogger Kami

RFA 15.03.2011
Gần đây chúng tôi thấy xuất hiện trên blog của RFA là một loạt các bài viết rất tiêu cực của blogger Kami.
Screen CaptureMột bài viết của Blogger Kami.
Kính gởi: Ban Việt Ngữ đài RFA
Gần đây chúng tôi thấy xuất hiện trên blog của RFA là một loạt các bài viết rất tiêu cực của blogger Kami. Những bài viết này có nội dung mạt sát các lực lượng dân chủ và các bloggers hải ngoại, tạo nghi ngờ, chia rẽ giữa người dân quốc nội và đồng bào hải ngoại, làm nản chí giới trẻ, và có tác hại cho phong trào đấu tranh cho dân chủ Việt Nam hiện nay.
Chúng tôi nhận thấy nếu các bài viết như thế trên blog cá nhân thì không có vấn đề gì, vì chúng ta tôn trọng tự do ngôn luận và quyền suy nghĩ cá nhân.
Tuy nhiên, một khi RFA đồng ý cho đăng bài viết đó trên trang blog của RFA, một cơ quan truyền thông đại chúng (dù có hay không có tiền nhuận bút) thì người nhà báo/ký giả phải có trách nhiệm với lời viết của mình, phải có tinh thần tôn trọng sự thật, phải biết tôn trọng độc giả, phải có đạo đức nghề nghiệp, nhằm giữ uy tín cho quý đài RFA, một cơ quan ngôn luận cổ xúy cho tự do, dân chủ.
Chúng tôi xin dẫn một vài links ở phần cuối để quý đài tham khảo và hiểu thêm về những lối ngụy biện và những câu văn thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm của blogger Kami.
Trang nhà RFA Vietnamese ngày 1/10/2012. Hình của TS Panitan Watanayagorn mà KAMI dùng cho blog RFA vẫn chưa được RFA gỡ xuống.
Đánh giá về tư cách nhà báo, tư cách của một trí thức, xét về nội dung của các bài viết thì chúng tôi cho rằng cộng tác viên Kami của quý đài là người không thích hợp quản lý trang blog của RFA. Các bài viết của anh ta có những nội dung thiếu trung thực và đầy chỉ trích các hội đoàn chính trị hải ngoại đang đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam. Những bài viết như thế không thích hợp xuất hiện trên blog của một cơ quan ngôn luận đại chúng như RFA, với sự tài trợ về tài chính từ ngân sách chính phủ Hoa Kỳ.
Chúng tôi kính mong Ban Việt Ngữ đài RFA điều tra rõ về vụ việc này.
Là những độc giả / thính giả lâu năm của quý đài, từ khi cộng đồng người Việt hải ngoại vận động để ủng hộ cho quý đài được thành lập, chúng tôi sẽ rất lấy làm tiếc và đau xót nếu như các phần tử thân cộng và cộng sản len lỏi vào được trong RFA và lợi dụng các làn sóng của RFA cũng như Webblog của RFA để tuyên truyền cho Cộng Sản Việt Nam.
Chúng tôi chờ đợi thư hồi đáp của quý đài về vụ việc này và cũng hy vọng là chúng ta sẽ giữ mãi cho RFA là một cơ quan truyền thông trong sáng, luôn giữ vững lập trường cổ xúy cho tự do, dân chủ của Việt Nam.
Trân trọng,
Links các bài viết và comments của Kami:
http://rfavietnam.com/node/401
http://nhanam.multiply.com/journal/item/464/464?replies_read=2
http://yetkieu.multiply.com/journal/item/1498/1498?replies_read=1
http://vietnamdanchu.multiply.com/journal/item/5395/5395?replies_read=5
http://rfavietnam.com/node/393
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/138
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/139
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/133
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/120
http://nguoiduatinkami.wordpress.com/2010/11/30/wikileaks-%E2%80%93-kh-cho-vi%E1%BB%87t-nam-d%C6%B0%E1%BB%A3c-h%C6%B0%E1%BB%9Fng-quy-ch%E1%BA%BF-khu-t%E1%BB%B1-tr%E1%BB%8B-tr%E1%BB%B1c-thu%E1%BB%99c-cq-trung-%C6%B0%C6%A1ng-t%E1%BA%A1i-b%E1%BA%AFc-k/
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/134
Kami viết:
Nói những điều thực tế như vậy để cảnh báo các nhà đấu tranh dân chủ trong nước và hải ngoại hãy nhìn nhận thực tế, xin các vị đừng có hy vọng hão huyền khi cho rằng có tới 90 hay 95 % dân chúng trong nước chán ghét chế độ hiện tại và sẵn sàng đứng lên để xóa bỏ khi có điều kiện. Những suy nghĩ đó là chủ quan, khinh địch và phi thực tế, mang tính tự sướng nhiều hơn. Nói cho đúng hơn thì đa phần dân trong nước chỉ không thích và bắt đầu chán còn số ghét chế độ này thì chưa nhiều, số ghét chế độ này đó là các dân oan, các trí thức cấp tiến do có hiểu biết nhiều về kiến thức chính trị và quản lý xã hội. Còn đại đa số dân chúng bây giờ họ chỉ côi cút làm ăn, lo toan nghèo khó, với họ cuộc sống hiện tại so với các năm trước đây khoảng 10 hay 15 năm là đã dễ chịu hơn tạm chấp nhận được còn hơn là có sự thay đổi lớn, biết đâu lại tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa lấy gì đảm bảo một chính thể mới sẽ tốt đẹp hơn nhiều lần so với chính quyền hiện tại? Những ai là dân miền Nam Việt nam trước năm 1975 chắc thấm thía điều này? Nói tóm lại là người dân trong nước vẫn còn chưa biết hoặc còn nghi ngờ cái tương lai mà các vị đấu tranh cho dân chủ đang hướng tới, theo họ cải tạo chế độ hiện tại còn chắc chắn và đỡ phiêu lưu hơn so với nếu phải đập bỏ nó.”
http://postsbykami.multiply.com/journal/item/127
Link chụp lại vài bài viết và comments của Kami cũng như các phản biện của bloggers:
http://vietnamsaigon.multiply.com/photos/album/76/76
Quanlambao – Có lẽ từ trước đến nay độc giả yêu tự do vẫn cho rằng Đài tiếng nói tự do là hoàn toàn của những chiến sĩ yêu tự do!
Theo nguồn thông tin của chúng tôi xin tiết lộ cùng các bạn độc giả: Trong số lãnh đạo của Đài Châu Á tự do đã có kẻ bị tướng Nguyễn Văn Hưởng tuyển dụng. Riêng trong đội ngũ phóng viên và cộng tác viên thì vô số kể! Có thể bật mí thế này để Ban lãnh đạo Đài Châu Á tự do RFA có thể kiểm tra để từ từ tìm ra những kẻ chiêu hồi: Hầu hết những phóng viên đã về Việt Nam tác nghiệp đều đã bị thầy trò Hưởng ép làm tay sai cho chúng, chỉ có như vậy chúng mới cho phép được ‘hành nghề’ ở Việt Nam.
Những tên chiêu hồi này vẫn thực hiện viết bài, song song làm mật vụ cho thầy trò Hưởng. Có nhiều bài viết thực hiện theo chính đặt hàng của thầy trò Hưởng và gần đây thực hiện một số bài viết, bài phỏng vấn phục vụ cho Kế hoạch ‘đánh sập nền kinh tế’ để gây sức ép lên BCT Việt Nam phải chùn tay. Nhưng nguy hiểm hơn, gần đây đã có một số bài viết ‘xoáy vào đả kích, ngụ ý rằng: ‘Chống tham nhũng và chỉnh đốn Đảng lại trở thành ‘đấu đá quyền lực’, là tạo cơ hội cho Trung Quốc’ xâm lược… và luôn kèm theo lời khuyên: Trung Quốc mới là kẻ thù…

Gián Điệp Dân Chủ tức “Bạch Tuộc, Công An An Ninh Việt Nam”

Theo thông tin công khai thì Bộ Công An Việt Nam hiện nay có hai Tổng cục an ninh, đó là Tổng cục an ninh I (đối ngoại) và Tổng cục an ninh II (nội địa). Riêng Tổng cục an ninh I gồm có tới 5 Cục bảo vệ chính trị, đó là A35, A36, A37, A38, A39. Chính các đơn vị thuộc Cục bảo vệ chính trị nói trên, và Tổng cục an ninh II là những đơn vị trực tiếp đàn áp các nhà đấu tranh trong nước, đồng thời phá rối cộng đồng người Việt hải ngoại. Cơ quan công khai của các đơn vị này đóng ở 15 Trần Bình Trọng, 44 Yết Kiêu, 58 B Trần Nhân Tông (đều ở Hà Nội), và nằm trong sở công an các tỉnh thành, cũng như nhiều địa chỉ bí mật khác trên toàn quốc…
Sau năm 1975, hàng loạt các viên tình báo (gián điệp) chiến lược gạo cội nổi tiếng của Miền bắc Việt Nam đã công khai lộ diện như: Ông Hai Trung (Phạm Xuân Ẩn), ông Ba Quốc (Đặng Trần Đức), ông Sáu Trí (Nguyễn Đức Trí), ông Tư Cang (Nguyễn Văn Tào), ông Mười Nho (Nguyễn Xuân Mạnh), ông Ba Minh (Nguyễn Văn Minh), ông Ba Lễ (Nguyễn Văn Lễ) và một số người khác. Nhưng những người thận trọng hơn thì cho rằng, còn có nhiều những nhân vật quan trọng giấu mặt khác vẫn đang hoạt động trong lòng cộng đồng người Việt hải ngoại dưới vỏ bọc là quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa di tản, tị nạn…
Câu chuyện gián điệp ở Việt Nam đã có từ rất xa xưa, điển hình là chuyện Trọng Thủy – Mỵ Châu thời An Dương Vương. Đó có lẽ là một truyền thuyết, nhưng những hậu quả bi thương của vụ án “ăn cắp nỏ thần” mãi mãi là một bài học lớn đối với những ai không biết cảnh giác với đối phương.
Phạm Xuân Ẩn, Theo Larry Berman, gián điệp tuy có công với cộng sản nhưng lại bị thất sủng sau chiến tranh. Ông ta bị nghi kị và bị quản chế tại gia, không được xuất ngoại, cấm tiếp xúc với bên ngoài, đặc biệt với giới báo chí ngoại quốc do cách suy nghĩ, cư xử “rất Mĩ”, vì ông là người “cực kỳ yêu nước… Mỹ”. Theo Wikipedia
Đối với Phong Trào Đấu Tranh Dân Chủ Việt Nam, khi mà phong trào vẫn chỉ đang ở giai đoạn hình thành. Nhưng rất nhiều nhà đấu tranh đã bị bắt bớ, bị thủ tiêu bí mật, cũng như bị xử tù, mà họ không hề biết rằng: Họ đã bị những chiếc “vòi bạch tuộc” an ninh Cộng Sản, dùng những viên gián điệp giấu mình dưới đủ mọi hình dạng vỏ bọc để tấn công khủng bố họ.
Hầu hết các thành viên đấu tranh trong nước đều vì lý do bị chế độ ngược đãi mà đứng lên đấu tranh, một số khác từng là dân oan đi đòi quyền lợi, lâu dần trở thành nhà đấu tranh lúc nào không hay. Chỉ một số ít nào đó là những người xuất phát từ ý thức về trách nhiệm của cá nhân mình trước vận mệnh của đất nước, hiểu rõ bản chất thối nát tàn bạo của chế độ Cộng Sản mà lên tiếng. Vì vậy họ không phải là những nhà đấu tranh chuyên nghiệp, hoặc còn lâu mới đến độ chuyên nghiệp. Thế nhưng họ vẫn đang phải đối mặt với một lực lượng công an hùng hậu, trang bị hiện đại, huấn luyện bài bản, sẵn sàng ra tay với những đòn xảo quyệt. Đó là một khó khăn vô cùng lớn đối với những thành viên đấu tranh ôn hòa.
Để đàn áp Phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam. Ngoài việc công an dùng các gián điệp công nghệ, trang bị phương tiện kỹ thuật hiện đại để nghe lén, phá sóng điện thoại, dùng Hacker tấn công các trang báo phi Cộng Sản trên mạng Internet, xâm nhập các máy tính cá nhân, mở trộm Email vv.., ta có thể liệt kê thêm những dạng gián điệp khác của họ như sau:
Hàng ngày các nhân viên an ninh mặc thường phục được tỏa đi khắp nơi để theo dõi, canh gác và trực tiếp trấn áp, bắt bớ các nhà đấu tranh. Họ sẵn sàng tiếp xúc, dụ dỗ, kết thân, hòng lung lạc tinh thần các nhà đấu tranh. Đó là những loại gián điệp nửa công khai “đánh gần”. Lực lượng này chủ yếu sử dụng nhân viên công an an ninh cấp Huyện, Quận và Tỉnh, Thành phố.
Thứ hai, đó là những loại gián điệp nằm vùng. Loại này trực thuộc các Tổng cục an ninh, dưới vỏ bọc làm công việc cụ thể nào đó ngoài ngành công an, chuyên thu thập tin tức mới từ địa phương. Phương thức này chủ yếu họ áp dụng trong các ngành “nhạy cảm” như Du Lịch, Ngoại Giao, Văn Hóa, Truyền Thông. Loại gián điệp này nếu như được lệnh, sẽ sẵn sàng tuyên bố “đấu tranh dân chủ” sau đó gia nhập các tổ chức đấu tranh trong nước nhằm phá hoại từ bên trong…
Thứ ba, Một lực lượng gián điệp (tạm gọi là lực lượng Hòa Nhập), được “đánh” vào các nước Âu, Mỹ, sang các nước láng giềng như Lào, Cam Pu Chia, Thái Lan. Điều này thì chắc chắn nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã làm từ ngay sau ngày 30/04/1975. Những nhân viên gián điệp này, dưới vỏ bọc là làm những công việc, ngành nghề chính thức cho nhà nước Cộng Sản Việt Nam và cho cả tư nhân. Họ sẽ móc nối với những tên chỉ điểm, cò mồi mà công an Việt Nam tuyển dụng từ nhiều nguồn, nhưng nhiều nhất là từ tù hình sự, có mức án nhẹ, hợp lý hồ sơ rồi giả dạng làm người tị nạn, người lao động. Hai dạng gián điệp này sẽ cùng nhau xâm nhập vào các tổ chức đấu tranh chống Cộng ở nước ngoài.
Những viên công an chính hiệu, và cả những tên “chim mồi” chỉ điểm hiện nay đang lén lút xâm nhập, tham gia đấu tranh và phá rối Phong Trào Đấu Tranh Dân Chủ, chính là những tên gián điệp dân chủ. Chúng đang hiện diện cả ở trong nước và nước ngoài, giữa cộng đồng người Việt.
Sẽ có người ngỡ ngàng vì cụm từ “Gián điệp Dân Chủ”. Đây là một loại hình gián điệp không mới, nó chỉ mới đối với những ai bàng quan mất cảnh giác, thiếu thận trọng trong việc kết bạn quan hệ đấu tranh.
Chuyện công an Việt Nam bắt bớ hàng loạt nhà đấu tranh ở Hà Nội, Hải Phòng, treo biểu ngữ hồi tháng 07 và tháng 08/2008. Rồi chuyện họ bắt cóc các nhà hoạt động đấu tranh chính trị từ Cam Pu Chia đem về Việt Nam xét xử như các vị nhà sư Tim Sakhom, Thích Trí Lực, gần đây là vợ chồng anh chị Phạm Bá Huy, Phạm Thị Phượng tại Bang Kok – Thái Lan, đặc biệt là vụ mất tích tại Phnompenh năm 2007 của Lê Trí Tuệ – Thành viên Khối 8406, đảng viên Đảng Thăng Tiến – Là các nạn nhân trực tiếp điển hình của những tên gián điệp dân chủ.
Theo Human Rights Watch,  dựa trên hồ sơ Bộ Ngoại Giao Mỹ nêu ra,  có tin công an CSVN đã thủ tiêu nhà hoạt động Lê Trí Tuệ, một trong những người sáng lập Công đoàn Độc lập, khi ông Tuệ xin tị nạn ở Nam Vang, Cam Bốt.
Hình dưới:  Tên tình báo VC đội lốt tỵ nạn Nguyễn Công Cẩm đã bắt cóc Ðại đức Thích Trí Lực trước đây, và sau này lại bắt cóc (và thủ tiêu ?) Lê Trí Tuệ 

Vậy làm cách nào để đề phòng và kịp thời phát hiện được những kẻ luôn xưng là anh em đấu tranh dân chủ, nhưng lại sẵn sàng cầm dao đâm lén sau lưng chúng ta? Đây là một việc vô cùng khó, nhưng không phải là không làm được. Chính xác hơn là các nhà đấu tranh không thể không làm…
Đối với những nhà đấu tranh đang còn hoạt động bí mật thì họ sẽ biết những nguyên tắc căn bản nhất, đó là: Hoạt động theo nhóm, chỉ nên biết những người trực tiếp có trách nhiệm quan hệ và liên lạc với mình, chỉ tiếp xúc làm việc với người thứ ba khi được một đồng đội đủ tín nhiệm giới thiệu v.v…
Đối với những nhà đấu tranh công khai. Khi đã quyết định công khai hóa hoạt động đấu tranh của mình, một nhà đấu tranh công khai trong nước và cả ở hải ngoại muốn cho sự lên tiếng của mình có sức mạnh thuyết phục, họ cần phải công khai họ tên, địa chỉ Email, bút danh (nếu có), thậm chí là cả địa chỉ nơi mình sinh sống. Nhiều người sẽ nói: Như thế thì sẽ rất nguy hiểm cho người đấu tranh, khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, Điều đó đúng, nhưng đấu tranh chống Cộng không hề là một trò chơi, tham gia đấu tranh là chấp nhận hy sinh mất mát, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng. Vậy việc công khai danh tính chỉ là chuyện hết sức bình thường…
Đối với những nhà đấu tranh ở hải ngoại đang khá an toàn trong sự bảo vệ của xã hội dân chủ, lại không dám công khai danh tính, thậm chí viết bài cũng phải dùng hết bút danh này đến bút danh khác (xin hiểu đây không phải là một lời chỉ trích). Những người ấy rõ ràng là không được sự tín nhiệm của cộng đồng. Nếu họ đấu tranh thật, thì những việc làm của họ cũng sẽ không đem lại bất cứ một hiệu quả đáng kể nào…
Ở trong nước, chính sự công khai tên tuổi mình của các nhà đấu tranh, lại là việc trang bị cho họ một chiếc “áo giáp” bảo vệ hữu hiệu. Khi một người đã công khai danh tính thì các đài phát thanh, các báo và các thành viên đấu tranh người Việt sẽ biết đến họ. Nếu họ bị bắt bớ, đánh đập, hay khủng bố tinh thần thì ngay lập tức công luận sẽ lên tiếng đấu tranh bảo vệ lẽ phải cho họ, đó là điều hết sức quý báu.
Một ai đó tự nhận mình là người đấu tranh công khai, cái gì cũng tỏ ra hiểu biết, gặp nhà đấu tranh nào cũng thân mật trao đổi sôi nổi. Nhưng họ lại không hề có một hành động đấu tranh gì trên thực tế, như đấu tranh trực diện với chính quyền địa phương mình sinh sống, viết bài, phát biểu trên các đài phát thanh, thì hẳn là những đối tượng ấy “có vấn đề”.
Nhưng ngay cả trong trường hợp ai đó có một vài bài viết ở dạng “nửa nạc nửa mỡ” vô thưởng vô phạt, và cũng có đôi lần phát biểu trên các đài phát thanh hải ngoại theo những dạng bài viết nêu trên, thì chúng ta cũng cần phải có thời gian kiểm chứng. Vì báo chí tự do trên mạng Internet có thể đăng bất cứ bài viết nào, của bất cứ ai gửi đến cho người biên tập. Tương tự, các đài phát thanh tiếng Việt ở hải ngoại cũng có thể phát đi lời phát biểu mang tính chung chung của một ai đó, là chuyện bình thường. Dư luận sẽ không vì những bài viết và lời phát biểu như vậy làm thước đo đánh giá một người có thực sự dấn thân đấu tranh hay không.
Vì gián điệp của công an Việt Nam rất giỏi trong việc phá hoại, nếu các nhà đấu tranh dân chủ mất cảnh giác và không đầu tư tìm hiểu về các thủ đọan tinh vi của an ninh công an Việt Nam, thì dễ mắc mưu của họ. Trong trường hợp này, người viết thích mượn câu: Benefit of the doubt (lợi ích của sự nghi ngờ), nhưng theo nghĩa thuần tiếng Việt. “Lợi ích của sự nghi ngờ” không phải là đi đâu, gặp ai ta cũng lo lắng, ngờ vực. Nghi ngờ để tồn tại, nghĩa là biết đặt câu hỏi: Tại sao?
“Lợi ích của sự nghi ngờ” như vậy không phải là sự đa nghi như tính cách của nhân vật Tào Tháo. Chính “lợi ích của sự nghi ngờ” giúp cho một nhà đấu tranh dân chủ có sự nhận biết chính xác hơn về nhiệt huyết và những nỗ lực của các đồng đội đấu tranh cùng với mình.
Con người không thể sống thiếu lòng tin. Nhưng đối với một người đấu tranh, khi tin một cách vô thức, thì đồng nghĩa với việc họ vô ý thức, thiếu trách nhiệm đối với sự an toàn của chính bản thân mình, kế đến là cho đồng đội của mình nữa. “Lợi ích của sự nghi ngờ” chính là biết chọn nơi chính xác để mình gửi gắm lòng tin. Lòng tin vì vậy, cần phải có sự kiểm định.
Một viên gián điệp dân chủ bình thường, sẽ không bao giờ dám lên tiếng đấu tranh dõng dạc mạnh mẽ với nhà cầm quyền CSVN, kẻ đó sẽ không dám thẳng thắn vạch ra những bất công của xã hội Cộng Sản, tuyên bố chế độ Cộng Sản là thối nát, phản dân chủ. Người đó sẽ không bao giờ dám xưng tên họ thật, đăng hình ảnh cá nhân công khai kèm theo các bài viết đấu tranh (nếu có) của mình. Đó chính là một điểm dễ nhận thấy ở những kẻ đội lốt đấu tranh.
Có hai mục tiêu mà công an an ninh của CSVN chú trọng dùng gián điệp đội lốt “đấu tranh” tấn công. Mục tiêu thứ nhất đó là đánh vào “diện”, tức là tập trung vào mặt trận tuyên truyền nhằm hạ uy tín của các tổ chức đấu tranh chống Cộng chân chính và có thực lực. Điều này thì những cây bút khoác áo chống Cộng của họ ở hải ngoại thực hiện là tốt nhất, vì ít có ai sẽ đặt vấn đề nghi ngờ một vài nhân vật tị nạn Cộng Sản, với những hàm là sĩ quan, thậm chí tướng tá hoặc nhân viên cao cấp của chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH).
Mục tiêu thứ hai là họ sẽ đánh vào “điểm”. Gián điệp dân chủ sẽ chỉ tập trung tấn công vào những tổ chức nào thực sự chống Cộng, đặc biệt là tổ chức đó có thể tạo ra những mối đe dọa lâu dài cho chế độ CS ở trong nước. Cũng trong kỹ xảo đánh “điểm” nhằm vào cá nhân, gián điệp của công an sẽ chỉ tìm cách bắt cóc thủ tiêu, đầu độc, hoặc dùng báo chí bôi nhọ thanh danh của những nhà đấu tranh có nhiều nhiệt huyết, có trình độ học vấn, có kiến thức chuyên môn tốt. Chính vì vậy mới có chuyện những nhà đấu tranh như Lê Trí Tuệ (bị bắt cóc thủ tiêu), Tim Sakhom, Thích Trí Lực, gần đây chúng ta biết thêm các ông Huỳnh Bửu Châu, Lý Thara, Đỗ Văn Nhàn vv.., bị bắt cóc đem về Việt Nam cầm tù, trong khi hàng chục, hàng trăm người tị nạn khác vẫn sống bình an tại Campuchia từ vài năm đến hàng chục năm trời là một ví dụ điển hình. Như vậy rất cần cảnh giác với một ai đó xưng mình là người đấu tranh, cứ lăng xăng phô trương là đã giúp đỡ người tị nạn này người tị nạn khác, đó chỉ là màn kịch của những viên gián điệp dạng chỉ điểm “chim mồi”, nhằm bịt mắt những người nhẹ dạ cả tin. Một người thực tâm giúp đời, giúp người thì sẽ không bao giờ khoe khoang công trạng của cá nhân mình…
Có lẽ nhân đây cũng phải kể đến một đòn ly gián khác mà công an an ninh Việt Nam thực hiện ở trong nước. Họ chỉ cần làm một “thao tác” vô cùng đơn giản bằng cách đàn áp một nhà đấu tranh N nào đó thật nặng nề tàn bạo, có thể tống giam và kết án thật cao. Nhưng đối với một vài người khác, họ lại chỉ theo dõi, ngăn cản, hoặc gọi hỏi thẩm vấn chiếu lệ. Như vậy, nếu chỉ nhận định một cách sơ sài, nhiều người sẽ cho rằng anh A, chị B có thể “có vấn đề” vì tại sao công an lại không đàn áp họ nặng nề như những người đấu tranh khác…
Thủ đoạn của công an an ninh Việt Nam thực sự là khó lường!
Trở lại chuyện gián điệp dân chủ. Gián điệp của công an Việt Nam cũng đều là con người cả. Họ đã có những thành công trong việc “chui sâu, leo cao” vào chế độ VNCH, một phần cũng là vì đặc thù của thời chiến, nên VNCH dễ mắc sai lầm trong khâu tuyển chọn nhân sự. Chính sự dễ dãi ấy, đã vô tình nâng cao tầm vóc của những viên gián điệp bình thường lên thành những siêu nhân thượng thừa. Thực tế, trên bình diện tình báo quốc tế, cơ quan phản gián của Việt Nam nói chung, chưa được xếp hạng, chưa có tên tuổi…
Điều đặc thù trong lĩnh vực đấu tranh chính trị giai đoạn hiện nay có tính chất hoàn toàn khác thời chiến, cho nên gián điệp dân chủ của công an không dễ gì chui vào hàng ngũ đấu tranh lâu dài mà không bị phát hiện vì lý do sau: Đã là người tham gia đấu tranh Dân chủ thì nhất thiết là phải làm việc, phải lên tiếng. Chính từ những việc làm, lời phát biểu, bài viết của một người, người ta rất dễ dàng nhận ra họ có phải là người đấu tranh thật sự hay không. Đó là trở ngại lớn không dễ gì vượt qua được của một viên gián điệp Dân chủ.
Tác giả lại khiêm tốn không nhắc đến đội quân công an mạng, có nhiệm vụ canh chừng an ninh trên mạng, bảo quản và giữ gìn tường lửa, những tiểu tổ công an …ma nữ, đi thoọc lét, õng ẹo thăm dò các anh đẹp trai nhiều kiến thức, kinh nghiệm về cộng sản, lại ưa lý luận trên các phố rùm khiến các đồng chí ta bí lù để ra chiêu “Mỹ nhân kế” kiềm chế….sự cố. Cuối cùng là nhóm hacker chuyên cài mã độc làm tê liệt hơn 3 trăm máy phản động như công an Vũ Hải Triều mới đây trơ trẽn tuyên bố.

Ngay từ lúc này, các nhà đấu tranh Dân chủ cũng cần có kế hoạch để đoán nhận và sáng suốt nhận diện những tổ chức, và đảng phái “ma” của chế độ CSVN do lực lượng công an trực tiếp thiết kế sắp được ra đời. Nếu việc xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp 1992 thành hiện thực, thì có thể chế độ Đảng trị ở Việt Nam sẽ tung ra hàng loạt những tổ chức chống Cộng rởm, thành lập các đảng “đối lập” bù nhìn, hòng lũng đoạn môi trường chính trị của Việt Nam. Hiện tượng này đã xảy ra trong mấy chục năm ở Việt Nam, và chỉ chấm dứt vào năm 1988, khi hai đảng bị ép làm bù nhìn là đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội tuyên bố giải thể. Có lẽ, ĐCSVN đã có kế hoạch “Đa nguyên, Đa đảng”, nhưng sẽ có những đảng phái “ma” xuất hiện, và chúng vẫn là cánh tay biến hình của ĐCSVN…
Nếu công an Việt Nam, dưới sự chỉ đạo “tài tình”, “sáng suốt” theo kiểu Mafia của ĐCSVN, tức là sẽ lập ra các đảng (tạm gọi là vệ tinh) của họ, họ sẽ phải đối diện với việc “lộng giả thành chân” của các đảng vệ tinh ấy. Chuyện quyền lực, nhất lại là quyền lãnh đạo ở cấp chính phủ, sẽ là một sự cám dỗ khó lòng cưỡng nổi của một đảng phái. Trong lịch sử Việt Nam đã từng xảy ra nhiều lần, cảnh người thân ruột thịt trong gia đình các triều đại Phong kiến giết hại nhau để giành ngai vàng. Vậy một đảng chống Cộng mà các vị trí lãnh đạo vẫn là các đảng viên ĐCSVN giấu mặt, hoặc giả dạng trở cờ, thì với bản chất tham quyền cố vị, họ sẽ sẵn sàng loại bỏ ĐCSVN (thật) để lên nắm quyền. Như vậy, nếu công an Việt Nam “chế tạo” ra các đảng phái đối lập, thì các đảng đó sẽ là chiếc “thòng lọng” mà ĐCSVN tạo ra để tự thắt cổ chính mình.
Một đúc kết từ quá trình sụp đổ của chế độ Cộng Sản ở Đông Âu cho ta thấy: Trong quá trình tiếp xúc để đánh phá, đàn áp các nhà đấu tranh ôn hòa chống chế độ, có nhiều những cán bộ công an an ninh của Cộng Sản đã quay sang bí mật hợp tác với các lực lượng đấu tranh, hoặc họ cố tình làm trái lệnh cấp trên để hỗ trợ cho phong trào đấu tranh. Đây sẽ là một quy luật tất yếu sẽ xảy ra đối với trường hợp Việt Nam. Chính vì vậy, việc đấu tranh tuyên truyền giác ngộ chính lực lượng công an an ninh của Cộng Sản là điều nên làm. Chúng ta kiên quyết, nhưng mềm dẻo, thay vì quyết liệt đối đầu với cá nhân mỗi viên công an, vô tình biến họ thành kẻ thù trực tiếp của bản thân mình.
Chúng ta luôn xác định rằng: Không bao giờ, và mãi mãi không bao giờ ĐCSVN chịu hoàn trả quyền lực về lại cho người chủ của đất nước, là nhân dân Việt Nam. Mọi nỗ lực theo phương châm “hòa hợp hòa giải” chỉ là sự hài hước hiện đại, vì ai đó đã mắc lừa ngón đòn chính trị ranh ma của ĐCSVN. Chỉ khi nào sức mạnh đấu tranh của toàn dân Việt Nam biến ĐCSVN trở thành thiểu số không còn được phép nắm quyền, hoặc họ hoàn toàn bị nhân dân loại bỏ, thì đất nước Việt Nam mới có thể bắt tay vào việc xây dựng một nền chính trị Đa nguyên Đa đảng đúng nghĩa.
Vì những điều trên, nếu bất kỳ ai đang tham gia đấu tranh ôn hòa chống chế độ độc tài CSVN mà mất cảnh giác với lực lượng công an an ninh Việt Nam, thì chắc chắn họ sẽ bị công an trấn áp, lung lạc, và làm “mờ mắt” với những đòn xảo quyệt mà nhiều người sẽ không hình dung ra được!!!
Hy vọng rằng bài viết này cũng là một tiếng nói cảnh báo kịp thời cho những nhà đấu tranh nào đang xem thường năng lực đàn áp, phá hoại, khủng bố giấu mặt của tình báo gián điệp, dưới tên gọi rất thân thiện: An ninh nhân dân Việt Nam.
Lê Nguyên Hồng 
Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ

Tin thêm về Kami trà trộn vào CLB Nhà Báo Tự Do

Quan Làm Báo mới thông tin cho tôi làm tôi nhớ lại điều này, Mẹ Nấm và chị Liên vợ anh Ba Saigon sẽ xác nhận cho tôi điều này…
Khi tôi mới gia nhập Tin Tức Hằng Ngày chừng vài tháng thì Kami bị tai tiếng mạch máu não…Trước đó, Kami có điện thoại tôi và nói là xót xa cho con của anh 3 Saigon còn mới sinh, tội nghiệp chị Liên vợ anh 3 SG và nói tôi có giúp gì được không, tôi điện thoại nói chuyện với chị Liên và biếu chị ấy 5 triệu hay 500 usd tôi không nhớ rõ, điều này Nguyễn quang Duy cũng biết luôn.
Khi đó Kami viết bài nói là vào thăm chị Liên và khuyên những người câu lạc bộ nhà báo tự do (clb nbtd) đừng viết về chính trị, kẻo đi tù thì vợ con bơ vơ…Tôi thì thấy Kami thật lòng thương bạn bè (lúc đó tôi mới biết Kami và anh ba sg mở Thông Tấn Xã con Lắc chung với nhau). Trong clbnbtd có Tạ Phong Tần, Song Chi, anh ba SG, Điếu Cày v.v…Tất cả bị tù hết trừ Kami (Song Chi đi Na Uy).
Sau bài viết của Kami, Nhóm Việt Tân và thân hữu tấn công Kami dữ dội, tôi thì bênh Kami, nghĩ là hắn chỉ thương tình cảnh anh Basg và tôi lấy làm lạ tại sao nhóm Hoàng cơ Định, cô Minh (Na Uy, tôi không nhớ tên chính xác, lâu lắm không thấy xuất hiện), Phong Lan (USA) lại tấn công Kami vicious (hết mình) như thế. Tôi bênh Kami, Việt Tân thì không attack tôi, nhưng sau đó Nguyễn quang Duy nhảy vào bênh tôi thì mới yên ắn, tôi vẫn thắc mắc cho tới hôm nay thì hết thắc mắc.
Khi Kami vào bệnh viện tai biến mạch máu não, chính Mẹ Nấm điện thoại hay skype tôi và nói tôi phải gở bài Kami về chị Liên xuống, tôi nói tôi phải hỏi chị Liên và sau đó tôi điện thoại chị Liên thì ngay lập tức chị ấy năn nỉ tôi gở xuống dùm, tôi gở ngay lúc ấy và cũng thắc mắc tại sao chị ấy sợ dây với Kami như thế.
Hôm nay thì tất cả đều rõ ràng với tôi rồi.
Như tôi nói với mọi người, tôi không bao giờ nói láo và những thông tin tôi đưa ra đây, mọi người từ chị Liên, Hoàng cơ Định, Nguyễn quang Duy, Mẹ Nấm, Kami, Minh Nauy, Phong Lan (USA) (Tạ phong Tần, anh Basg, Diếu Cày không đọc được) đều đọc và tôi welcome mọi phản biện hay xác nhận từ bất cứ ai, nếu không muốn dính thì không lên tiếng cũng không sao…
Tôi nhớ lại vài tháng trước, Kami ỡm ờ rằng anh ba sàm có dính dấp gì đến quan làm báo nữa…Mọi người hãy cảnh giác cao độ.
Còn như Kami nói là tôi “chụp mũ” để lôi kéo bạn đọc là quá buồn cười vì blog tôi hạng 13, anh basam hạng 15 hay 17 còn Tin tức hằng ngày hãng 44 hay xa hơn nữa…..
Bài dưới đây là của quan làm báo….Rõ ràng ĐCS VN muốn làm lại một trò Phạm xuân Ẩn…nên nhớ tôi đang viết blog trên Multiply chống ba Dũng cực kỳ thì Kami mời tôi về…và trong quá trình làm với Kami, hắn ngăn cản tôi viết rất nhiều, tôi bực tức rất thường và TẤT CẢ những bực tức tôi điều điện thoại cho Nguyễn quang Duy và một người bạn phái nữ ở Melbourne này nên họ biết rất rõ…
Những gì tôi biết về Kami:
Chính ủy sư đoàn, tham chiến bên Kampuchia rồi giải ngũ, qua Thailand học, suốt thời gian tôi viết blog TTHN, luôn luôn Skype kami thì có tiếng người Thái ở hậu trường, tôi hỏi Kami làm gì sống bên Thái, lúc thì nói là làm cho Un về người tị nạn, lúc thì nói là làm báo Thái v.v..Nhưng người tị nạn không ai biết hắn, vậy là hắn phải lãnh lương ở đâu ??? ĐCS ??? Bạn tôi nghĩ hắn là TC2, hắn biết rành Truông tấn Lộc, con Trương tấn Sang ở Melbourne, cũng từng là TC2.
Melbourne
09.08.2012

Đại Họa Mất Nước