Showing posts with label blogger Điếu Cày. Show all posts
Showing posts with label blogger Điếu Cày. Show all posts

Wednesday, 31 October 2012

EU kêu gọi Việt Nam cải cách nhân quyền và Quốc tế phản ứng trước bản án của Việt Khang, Anh Bình

Áp lực quốc tế lên Việt Nam về vấn đề nhân quyền gia tăng hôm thứ Tư, khi EU nêu vấn đề này sau khi hai nhạc sĩ bị án tù vì bị cáo buộc tuyên truyền chống lại nhà nước cộng sản.

Ông Van Rompuy nói thêm là ông vẫn còn giữ lòng tin vào “tương lai của Việt Nam”
Chủ tịch Hội đồng châu Âu Herman Van Rompuy đang thăm Việt Nam nói trong một cuộc họp báo với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Hà Nội rằng điều “rất quan yếu” cho Việt Nam là tái xác nhận “những cam kết cải cách, trong đó có quản lý công quyền tốt, pháp quyền và nhân quyền.”
Ông Van Rompuy, một người Bỉ bình thường không gây ra tranh cãi, nói thêm là ông vẫn còn giữ lòng tin vào “tương lai của Việt Nam.”
Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội hôm thứ Ba cũng lên án Việt Nam bóp nghẹt tự do ngôn luận, vài giờ sau khi hai nhạc sĩ bị bỏ tù, để gia nhập hàng ngũ của hàng chục nhà bất đồng chính kiến bị cầm tù khác.
Hôm thứ Ba, tòa án tại thành phố Hồ Chí Minh kết án 4 năm tù nhạc sĩ Việt Khang 34 tuổi, và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi 6 năm tù vì tội “tuyên truyền chống phá nhà nước.”
Phát ngôn viên đại sứ quán Hoa Kỳ Christopher Hodges nói:
“Chính phủ Việt Nam nên trả tự do cho những nhạc sĩ này, cùng với tất cả những tù nhân lương tâm, và tuân thủ tức khắc những nghĩa vụ quốc tế.”
Hôm thứ Ba, Tổ chức Human Rights Watch, HRW, có trụ sở tại New York kêu gọi ông Van Rompuy công khai làm áp lực với Việt Nam để trả tự do cho các tù nhân chính trị và những người bị giam giữ, trong chuyến thăm Việt Nam 3 ngày của ông.
Ông Brad Adams, giám đốc châu Á của HRW nói:
“Việt Nam thường xuyên bỏ tù các công dân nào đòi hỏi dân chủ và những quyền tự do mà người châu Âu xem là bình thường. Ông Van Rompuy có nghĩa vụ đạo đức phải nói rõ cho chính phủ Việt Nam là không thể nào dùng chế độ độc tài đàn áp để cai trị.”
Nguồn: AFP, South China Morning Post

Quốc tế phản ứng trước bản án của Việt Khang, Anh Bình

Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị kêu án hôm 31/10 về tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vì các khúc thể hiện lòng yêu quê hương-dân tộc, phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa-Trường Sa trong đó có bài Việt Nam tôi đâu, Anh là ai, Ngục tối Hiên ngang, và Người Việt Nam.

Nhạc sĩ Việt Khang (trái) và Trần Vũ Anh Bình bị tuyên án về tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’
Bản án 4 năm tù của Việt Khang và 6 năm tù dành cho Anh Bình bị quốc tế xem là một hành động thêm nữa chứng tỏ những vi phạm trầm trọng của chính quyền Hà Nội đối với quyền tự do tư tưởng của công dân, một trong những nhân quyền căn bản mà Việt Nam đã ký cam kết tôn trọng với quốc tế.

Phó Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á thuộc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch Phil Robertson phát biểu với VOA Việt ngữ:
“Rõ ràng đây là một diễn tiến hết sức đáng ngại cho thấy chính quyền Việt Nam đang mở rộng chiến dịch đàn áp quyền tự do bày tỏ quan điểm của công dân, bỏ tù từ những người chỉ trích nhà nước, các blogger bất đồng chính kiến, và bây giờ là tới các nhạc sĩ. Điều này chứng tỏ Hà Nội hoàn toàn không dung chấp bất kỳ ý kiến nào trái với quan điểm độc đoán của nhà nước. Bản án dành cho những nhà sĩ này quá đỗi nhẫn tâm. Chúng tôi kêu gọi chính quyền Mỹ, Liên hiệp Châu Âu và các nước trên thế giới quan tâm đến nhân quyền áp lực Việt Nam mạnh mẽ để họ phải phóng thích hai nhạc sĩ này ngay lập tức và vô điều kiện.”
Hôm 31/10, Thượng nghị sĩ Ron Boswell của Australia ra thông cáo báo chí nhấn mạnh việc bỏ tù hai nhạc sĩ ôn hòa Việt Khang và Anh Bình cho thấy một mức thấp kém nữa của Việt Nam giữa lúc Hà Nội tíêp tục giữ một thành tích nhân quyền tồi tệ cùng cực.
Biểu tình trước lãnh sự quán Việt Cộng tại San Francisco ngày 29/10/2012 đòi trả tự do cho 2 nhạc sĩ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình và những nhà hoạt động dân chủ hiện đang bị tay sai thực dân Hán (ĐCSVN) bỏ tù.
Ông Boswell nói hai nhạc sĩ bị chính quyền Việt Nam gán cho là tuyên truyền chống chế độ là hai người vô tội chỉ thực thi quyền công dân của họ để chất vấn hành động của chính quyền.
Ông Boswell kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam lắng nghe lời kêu gọi của quốc tế, tôn trọng quyền tự do phát biểu của người dân, và phóng thích tất cả các tù nhân bị giam giữ chỉ vì đã phơi bày các hành động của nhà nước ra ánh sáng.
Hồi đầu năm, Thượng nghị sĩ Boswell đã lên tiếng trước Thượng Viện Australia về vụ việc của Việt Khang trước khi ông cùng với thượng nghị sĩ Mark Furner đệ trình kiến nghị thư đề nghị chính phủ Australia cải thiện các cuộc đối thoại nhân quyền với Việt Nam để áp lực Hà Nội phóng thích các công dân Việt Nam bị bắt giam phi lý.
Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam và tổ chức Ân xá Quốc tế cũng đã lên tiếng bày tỏ quan ngại về vụ án của nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình.
Trong hơn 1 tháng qua tại Việt Nam có 6 người có các hoạt động chống Trung Quốc bị bắt giam hoặc bị tuyên án về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’.
Nửa tháng trước khi tuyên án 10 năm tù đối với hai nhạc sĩ Việt Khang và Anh Bình, chính quyền đã bắt giam nữ sinh viên chống Trung Quốc Nguyễn Phương Uyên.
Trước đó vào cuối tháng 9, ba blogger gồm Điếu Cày, Tạ Phong Tần, và AnhbaSG bị tuyên án tổng cộng 26 năm tù cũng với tội danh tương tự.

Gia đình nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình lên tiếng

Mười năm tù Việt Nam dành cho hai nhạc sĩ tác giả của các bài hát yêu nước phản đối bất công xã hội và chống Trung Quốc xâm lấn chủ quyền Việt Nam đang dấy lên những quan ngại trong giới yêu chuộng và bảo vệ nhân quyền cả trong lẫn ngoài nước. Nhạc sĩ Việt Khang bị kêu án 4 năm tù và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình lãnh 6 năm tù sau 5 giờ xét xử tại một phiên tòa ở Sài Gòn hôm 30/10.
Việt gian Nguyễn Phú Trọng ôm hôn thân mật Thái tử Thiên Triều Tập Cận Bình trong khi nhi đồng VN vẫy cở 6 sao (Hán, Việt, Mông, Mãn, Hồi, Tây Tạng) chào mừng việc ĐCSVN chính thức biến nước Việt Nam thành 1 trong 6 tộc trị vì Trung Hoa.
Phiên tòa được gọi là công khai nhưng chính thân nhân của bị can không được mời tham dự. Người thân của hai nhạc sĩ cho biết sau khi đấu tranh trước cổng tòa, họ mới được cho vào phòng theo dõi phiên xử qua màn hình của tòa án.
Diễn biến phiên xử như thế nào và phản ứng của gia đình bị can trước bản án này ra sao? Trà Mi ghi nhận qua cuộc trao đổi với anh ruột của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình.
Anh Trần Văn Việt: Vô trong đó mình chỉ được vào giống như một phòng cách ly, chứ đâu phải được vô trực tiếp phiên tòa.
VOA: Anh ngồi bên ngoài phòng theo dõi qua màn hình?
Anh Trần Văn Việt: Dạ.
VOA: Bên gia đình anh Việt Khang có mấy người được vào?
Anh Trần Văn Việt: Được hai người gồm mẹ và vợ của Việt Khang.
VOA: Anh có ghi nhận sự hiện diện của ai khác nữa ngoài gia đình hai bị can không?
Anh Trần Văn Việt: Xung quanh là công an hết. Họ ngồi kế bên luôn. Tất cả các máy quay của họ quay hết.
VOA: Còn báo giới hay nhân viên ngoại giao nước ngoài thì sao thưa anh?
Anh Trần Văn Việt: Các nhà báo thì ngồi một bên. Báo chí nước ngoài họ lại ngồi ở một phòng khác nữa.
VOA: Qua màn hình, anh có được theo dõi thông suốt vụ xử từ đầu chí cuối không?
Anh Trần Văn Việt: Những lời Bình và Khang nói, ở ngoài tụi em coi bị cắt, một lát sau họ mới bật lên lại. Luật sư tranh cãi thì chánh tòa bác bỏ, không cho nói. Họ kêu ngưng ngay, không nói nữa. Em thấy bất công và quá đáng.
VOA: Tại tòa, anh Bình và anh Khang có được phát biểu, có được trình bày những lý lẽ không?
Anh Trần Văn Việt: Phát biểu vừa nói lên là họ bác bỏ, không cho nói. Tòa có hỏi chỉ được trả lời có hay không thôi.
VOA: Vì sao có sự khác biệt giữa bản án của anh Bình và anh Khang? Một người bị 4 năm, một người bị 6 năm. Có yếu tố nào dẫn tới sự chênh lệch đó?
Anh Trần Văn Việt: Bình khác với Việt Khang. Việt Khang chỉ có bài hát thôi. Còn Bình vừa vì bài hát, vừa vì rải truyền đơn. Nhưng truyền đơn không phải chống đối nhà nước, mà nói lên bức xúc của đất nước mình bị Trung Quốc chiếm Hoàng Sa-Trường Sa. Còn Việt Khang thì vì sáng tác nhạc, giao lưu trên mạng mà họ gọi là ‘lôi kéo mọi người để tạo nên một tổ chức chống đối nhà nước’. Họ nói vậy đó.
VOA: Hai anh Khang và Bình phản biện thế nào trước những điều bị cáo buộc?
Anh Trần Văn Việt: Khang chỉ đấu tranh về những lời bài hát. Khang vừa nói được những câu đó thì chủ tọa cắt, kêu không được nói, coi như đâu nói được gì.
VOA: Lời cuối cùng của anh Bình và Khang tại tòa anh ghi nhận được là gì? Họ có thái độ gọi là ‘nhận tội, xin khoan hồng’ hay không?
Anh Trần Văn Việt: Giờ dù có tội hay không có tội, họ cũng cho là mình có tội rồi. Họ bắt mình ‘có’ hoặc ‘không’ thì cũng phải chấp nhận thôi. Khi kết thúc phiên tòa, tòa có hỏi hai bị can có ước nguyện gì. Bình và Khang nói giờ chỉ xin tòa xem xét khoan hồng để được về sớm lo cho gia đình, cho mẹ già và vợ con.
VOA: Là người đại diện gia đình, anh muốn nói gì về bản án này?
Anh Trần Văn Việt: Em chỉ mong nhà nước bên này xem xét lại, giảm mức án cho Bình và Khang, chứ bây giờ nói chuyện được thả về thì hy hữu lắm. Chỉ có mong giảm án xuống thôi chứ hy vọng được thả về thì không có đâu.
VOA: Đối với gia đình, bản án này có ý nghĩa thế nào?
Anh Trần Văn Việt: Em thấy đó là điều bất công. Khang và Bình bức xúc trước việc đất nước đang bị Trung Quốc xâm chiếm và cách đối xử của chính quyền với người dân. Trăn trở và ý chí của họ về tinh thần dân tộc rất mãnh liệt. Bình là một người hăng hái sinh hoạt bên ngoài. Ở nhà thờ, sinh hoạt của Bình coi như ai cũng biết hết. Bình vừa công tác xã hội, vừa công tác trong nhà thờ, đi về các vùng sâu-vùng xa để cắt tóc, khám bệnh, phân phát quần áo cho thiếu nhi..v.v…
VOA: Gia đình có dự định gì sắp tới trước bản án dành cho anh Bình?
Anh Trần Văn Việt: Hỏi qua luật sư được biết mình cũng không được kháng án, chỉ có Bình với Khang mới được kháng án thôi. Ngày mai em đi thăm Bình. Nếu được gặp mặt, mình cũng trao đổi để khuyên Bình kháng án.
VOA: Hồi nãy anh có nói bản án này đối với gia đình là một sự bất công. Nhưng với xã hội và với thế giới, bản án của anh Bình và anh Khang nói lên điều gì, theo anh?
Anh Trần Văn Việt: Những phiên tòa xử các vụ như vậy thứ nhất là bất công, thứ hai cho thấy ý chí của người Việt Nam bảo vệ dân tộc rất mãnh liệt. Có nhiều người không dám nói lên mà Bình, Khang, hoặc blogger Điếu Cày dám nói lên. Những người đó ý chí của họ rất mãnh liệt. Họ dám nói lên những bức xúc trước việc đất nước bị xâm chiếm.
VOA: Cảm ơn anh đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này.
Cờ Trung Quốc được Việt Nam gắn thêm 1 ngôi sao
Cờ Trung Quốc được VN gắn thêm 1 ngôi sao
Hôm nay, 30/10/2012, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa tuyên án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Việt Khang và 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. Cả hai đều ra toà với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », vì là tác giả những bài hát thể hiện lòng yêu nước, phản đối những hành động xâm lấn của Trung Quốc.

Nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ An Bình (TuoiTreYeuNuoc.com)
Hai nhạc sĩ Việt Khang (tức Võ Minh Trí) và Trần Vũ Anh Bình (còn có tên là Hoàng Nhật Thông) đã bị bắt từ cuối năm 2011, trong bối cảnh chính quyền gia tăng đàn áp phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc. Tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » vẫn thường được chính quyền Hà Nội sử dụng để bỏ tù các nhà đối lập, nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.
Nhạc sĩ Việt Khang được nhiều người biết đến qua một số nhạc phẩm thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa như “Anh là ai ?” và “Việt Nam tôi đâu ?”. Anh đã từng tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào mùa hè năm 2011.
Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình là thành viên một ca đoàn thuộc Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách. Theo Truyền thông Chúa Cứu Thế, những tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình được nhiều bạn trẻ yêu thích, như “Người Việt Nam“, “Rạng Ngời Nước Nam“. . .
Trả lời RFI Việt ngữ sau phiên tòa, luật sư Trần Vũ Hải, người bào chữa cho nhạc sĩ Việt Khang, khẳng định rằng không thể xem những sáng tác của anh là hành động chống Nhà nước và cho biết ông sẽ tiếp tục yêu cầu trả tự do cho Việt Khang, để anh được đoàn tụ với vợ con :
LS Trần Vũ Hải : Chúng tôi nhận thấy trước khả năng đó, và anh Việt Khang, theo tôi, cũng sẽ kháng cáo. Bởi vì anh có mong muốn lớn nhất là được đoàn tụ với gia đình. Anh ấy có vợ và một đứa con 4 tuổi, anh ấy muốn được đoàn tụ với gia đình càng sớm càng tốt. Tôi, là luật sư, sẽ giúp anh ấy đạt được nguyện vọng đó.
RFI : Theo luật sư, việc tòa án quy kết anh Việt Khang như vậy có bảo đảm tính chất pháp lý không ?
LS Trần Vũ Hải : Khi tôi yêu cầu triệu tập giám định viên văn hóa, liên quan đến các bài hát của các bị cáo, trong đó có của anh Võ Minh Trí (tức nhạc sĩ Việt Khang), thì Tòa có triệu tập, nhưng họ chưa đến. Chúng tôi thấy rằng, như vậy cũng chưa được nghiêm túc. Tuy nhiên, Tòa án và Viện kiểm soát cho rằng kết luận giám định chỉ là tham khảo, không phải là bắt buộc trong các phiên tòa. Nhưng tôi cũng nói rằng, dù thế nào thì Tòa và Viện kiểm sát cũng dựa vào kết luận giám định ấy để truy cứu, xét xử các bị cáo, nên (giám định viên) cũng cần phải có mặt. Đấy là một cái mà về mặt tố tụng tôi thấy là chưa hài lòng.
Anh Việt Khang nói rằng, hai bài hát mà anh ấy viết, (anh ấy) thừa nhận rằng có hai ý thức (tức là hai nhận thức khác nhau về bài hát này) mà anh biết được. Ý thức thứ nhất là thể hiện lòng yêu nước. Thì thực ra anh ấy biết rằng, nếu hát bài này lên, thì nhiều người hiểu rằng, nội dung này là cũng « chống Nhà nước », tức là anh ấy thừa nhận, có hai ý thức từ hai bài hát này. Anh ấy nói như vậy tại phiên tòa, cũng như tại cơ quan điều tra.
Còn tôi, với tư cách là luật sư, tôi cũng nói rằng là, nếu xem bài đó một cách khách quan, thì ngay cả chỗ giám định viên văn hóa cũng nói rằng, hầu hết các bài đều có nội dung chống Nhà nước « ở mức độ này hay mức độ khác ». Như vậy, tôi nói rằng không phải tất cả các bài đều có nội dung chống Nhà nước. « Ở mức độ này hay mức độ khác » thì có thể rút kinh nghiệm, xử lý hành chính… chứ không phải ở mức độ hình sự. Như vậy, ngay trong nội dung kết luận giám định cũng mờ mờ, ảo ảo. Tôi có nói thêm là riêng bài hát « Anh là ai ? », thì chỗ giám định có nói rằng : (bài hát này) chỉ phản kháng lại việc giải quyết của chính quyền. Tức là có một số vụ biểu tình được coi là trái phép và chính quyền giải tán, thì bài hát này phản kháng lại việc đó.
Tôi nói rằng, phản kháng và phản đối các cách (hành xử) của chính quyền thì không phải là chống Nhà nước. Bởi vì chính quyền cũng có thể làm đúng, làm sai, và người ta cũng có quyền phê phán, và cái chuyện đó cũng là chuyện bình thường. Và hôm nay tôi chưa nói, nhưng tương lai, tôi sẽ nói là, ngay cả việc đó (việc giải tán biểu tình bằng bạo lực), thì chính quyền cũng thừa nhận là sai. Ví dụ vụ anh (Nguyễn Chí) Đức, biểu tình viên bị đạp vào mặt. Thì rõ ràng người ta cũng thừa nhận là sai cơ mà. Như vậy, bài hát này không thể coi là chống (Nhà nước), mà chỉ có thể nói là phản kháng thôi. Tất nhiên là nghe cái bài hát này có thể không tốt cho chính quyền, nhưng đó là chuyện khác.
Bài hát thứ hai, Viện kiểm sát có nói và anh Việt Khang có nói là : Có một cái câu, một cụm từ, anh (Việt Khang) không ghi, nhưng một người bạn ở bên Mỹ, một chủ trang mạng, họ sửa lại, nhưng anh ấy, với tư cách là tác giả, anh ấy phải chịu trách nhiệm. Tức là có nói đến « Chống quân xâm lược phương Bắc, chống bè lũ bán nước ». Anh ấy nói rằng, thực tế là anh viết «Chống quân xâm lược phương Bắc cướp nước Việt Nam », chứ anh không nói phần còn lại. Thế thì, anh cũng thừa nhận rằng, nếu viết theo người sửa chữa kia, thì (có thể) được hiểu là phỉ báng Nhà nước, thì anh cũng hiểu như vậy, nhưng thực ra không phải là câu xuất phát từ anh. Thì Viện Kiểm sát cũng nói cái đoạn thêm bớt từ, Việt Khang có thể không có ý thức được điều đó, nhưng để cho người khác lợi dụng, và từ đó mà dẫn tới nói xấu chính quyền Việt Nam. Chúng tôi cũng nói rằng, trách nhiệm đó cũng cần phải tranh cãi. Cái này cũng chỉ là nói ám chỉ thôi, chứ không phải là đích danh. Bởi vì nếu chống ai, thì phải nói rõ là chống người đó, kể tên đích danh, còn nếu ám chỉ thì hiện nay trong văn học, có rất nhiều tác phẩm ám chỉ, có thể đúng, có thể sai. Nhưng nếu chúng ta kết tội tất cả các tác phẩm văn hóa nghệ thuật có ám chỉ, thì rất là không hay.
Phản ứng của các tổ chức nhân quyền
Theo AFP, trước khi phiên tòa diễn ra hôm nay, nhiều tổ chức nhân quyền đã kêu gọi trả tự do cho hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình. Ông Rupert Abbot, thuộc tổ chức Ân xá Quốc tế tuyên bố : « Đối xứ như vậy với những người chỉ sáng tác các bài hát thì thật là lố bịch ». Đối với ông Abbot, hai nhạc sĩ nói trên là những « tù nhân lương thức ». Về phần ông Phil Robertson, Phó giám đốc đặc trách châu Á của Human Rights Watch thì lên án « sự đàn áp ngày càng tăng đối với quyền tự do ngôn luận ». Theo ông Robertson, « đầu tiên là những người chỉ trích chính quyền, tiếp đến là các blogger, rồi đến các nhà thơ, bây giờ là các nhạc sĩ( cũng bị bỏ tù) ».
Vào cuối tháng 9 vừa qua, ba blogger nổi tiếng ở Việt Nam, Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày, Phan Thanh Hải, tức Anhbasaigon và Tạ Phong Tần đã bị kết án tù nặng nề cũng với tội danh «tuyên truyền chống Nhà nước », những bản án đã bị quốc tế phản đối kịch liệt, đặc biệt là Hoa Kỳ và Liên hiệp châu Âu.
Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố HCM, cũng đã bị bắt giữ từ ngày 14/10 và cũng bị cáo buộc tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », do đã tham gia vào việc rải truyền đơn chống Trung Quốc.
Ba Mươi tháng Mười, những tên bạo ngược
Ðem Khang , Bình ra xử luật rừng xanh
Bày bán nước xử dân lành giữ nước
Dựng tội, tù người, đảng quá gian manh !
Hãy định nghĩa thế nào là chống phá
Là nghe theo phản động để tuyên truyền ?
Ôi, hiểm độc ! đảng gian hùng xảo trá
Ðảng cướp tự do, đảng giết nhân quyền !!!
Việt Khang – Anh Bình là người yêu nước
Lòng họ đau khi thấy mất sơn hà
Và thấy đảng, lũ tội đồ nhu nhược
Nên họ biểu tình và hát hùng ca
Ai hèn nhát cúi đầu ôm chân giặc
Khi giặc Tàu lấn biển, giết dân Nam ?
Kẻ có tội với quốc dân là đảng
Không phải Anh Bình ! Không phải Việt Khang !
Là công dân, họ thi hành nghĩa cả
Khi núi sông vang tiếng thét bất bình
Sao đảng dám vu người là chống phá ?
Chính đảng đã làm tổ quốc điêu linh !
Ba Mươi tháng Mười đảng đem xử họ
Thêm một vết nhơ trên mặt tà quyền !
Và đảng lại tự đào sâu huyệt mộ
Tự vạch tội mình để chết nhanh thêm !
Hỡi toàn quốc, có thấy điều nghịch lý ?
Có thấy đảng kia lật lọng, hung tàn ?
Nào, ta hãy đồng lòng và quyết chí
Cứu lấy Anh Bình ! Cứu lấy Việt Khang !
Khi ta đứng lên ghé vai trách nhiệm
Ðảng sẽ tro than, nước hết u sầu
Nào, ta ngoan cường nói cho đảng biết
Ngày đảng tàn gần lắm, chẳng xa đâu !
Ðảng sẽ tan trong một giờ bão nổi
Vết nhơ này muôn kiếp chẳng phôi pha
Ðảng phải chết vì đảng gây trọng tội
Tội giết dân lành, bán đất Ông Cha !
Ngô Minh Hằng
http://www.tuoitreyeunuoc.com/them-mot-vet-nho.html

Người biểu tình đứng dọc hai bên đường trước Tổng Lãnh sự quán tại số 1700 đường California, San Francisco (credit: Bùi Văn Phú)

Trấn áp không dập tắt được những tiếng nói yêu nước phản kháng

Phiên tòa xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vừa kết thúc sáng hôm nay 30/10/2012. Giống như nhiều người bày tỏ thái độ chống Trung Quốc xâm lược một cách quyết liệt trong thời gian gần đây, tòa án Việt Nam lại dành cho hai nhạc sĩ nhiều năm tù với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước ».
Bình luận về vụ án Việt Khang trong bối cảnh xẩy ra nhiều vụ bắt bớ và kết án tù những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam, từ TP Hồ Chí Minh, luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cho biết ý kiến.

Một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Việt Nam
RFI : Xin kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng. Phiên tòa xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vừa kết thúc. Xin luật gia cho biết nhận định của ông về phiên tòa này.
Ông Lê Hiếu Đằng : Phiên tòa sáng nay xét xử nhạc sĩ Việt Khang và nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình thì cũng như tất cả các phiên tòa khác, như phiên tòa xử anh Cù Huy Hà Vũ, hay mới đây xử 3 blogger (Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải). Nói là phiên tòa công khai nhưng không khí rất là căng thẳng. Công an dàn lực lượng ra để đối phó với những người đi tham dự phiên tòa. Nếu đã nói công khai minh bạch, tại sao không cho dân người ta tham dự ? Và nếu không cho nhân dân tham dự, thì ít nhất cũng phải cho người thân được tham dự. Nhưng gần đây, có hiện tượng, ngay cả những người thân, ví dụ sáng nay chẳng hạn, những người thân của anh Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình lại không được dự. Tôi nghĩ là điều đó là không có dân chủ. Nhất là đối với lực lượng báo chí thì chúng ta cứ cho tham gia, kể cả báo chí nước ngoài nói chung.
Nếu nhà nước thấy rằng việc làm của mình đúng đắn, tự tin, thì mình làm công khai minh bạch, cho nhiều người tham gia càng tốt, thì cái việc làm mình nó sáng tỏ. Còn nếu thấy việc làm chưa đủ tự tin, hay là như thế nào đó, mà lại úp úp mở mở, và dàn hết lực lượng cảnh sát công an ra để ngăn chặn, thì tôi cho là cái này rất là « thất chính trị ». Anh có thể thắng, theo nghĩa nào đó, là xử tù người ta. Nhưng cái mất của anh rất lớn, là mất lòng tin của dân, và ảnh hưởng đến uy tín của nhà nước Việt Nam. Nhất là trong thời buổi này, vấn đề nhân quyền, vấn đề bảo vệ các quyền tự do dân chủ của công dân tất cả các nước đang là một vấn đề mà người ta đều rất quan tâm với xu thế tiến bộ hiện nay.
RFI Vừa rồi, như ông biết, tại Việt Nam diễn ra một loạt các vụ xét xử hay bắt bớ, với nhiều án tù với tội danh chống Nhà nước. Phải chăng có một chủ trương trấn áp thực sự, một làn sóng trấn áp của chính quyền đối với những người bất đồng chính kiến ?
Ông Lê Hiếu Đằng : Tôi cho rằng, đứng trước đòi hỏi chính đáng của người dân, trước phong trào đấu tranh vì dân chủ, vì tiến bộ xã hội, đấu tranh để thực hiện các quyền tự do dân chủ của công dân đã được quy định trong Hiến pháp, thì thay vì đáp ứng lại các đòi hỏi chính đáng ấy, cũng như các đòi hỏi về ruộng đất của nông dân, thì chính quyền lại dùng các biện pháp trấn áp. Bắt bớ, đàn áp, đạp vào mặt người biểu tình, bắt người dân, hay đàn áp các cuộc đấu tranh của nông dân Văn Giang, Hải Phòng, Nam Định… hay một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long.
Thế thì cái này đem đến một hậu quả như thế nào, thì chúng ta đã biết rõ. Đó là làm cho lòng dân ngày thêm bất bình, chứ nó không đi đến đâu cả. Mặc dầu anh dùng những bản án nặng nề đối với Cù Huy Hà Vũ, đối với 3 blogger vừa rồi, rồi đối với một số người đấu tranh khác, và sáng nay là Việt Khang. Có tin là 4 năm tù, có tin là 5 năm tù. Còn anh Anh Bình thì 6 năm tù gì đó.
Tôi thấy những cái bản án đó rất nặng nề so với những gì các anh, các chị ấy đã làm. Có lẽ người ta muốn dùng các biện pháp phát xít để mà làm cho người dân, để làm cho giới trí thức, giới văn nghệ sĩ phải sợ, không hưởng ứng phong trào đấu tranh vì dân chủ, vì tiến bộ xã hội, đấu tranh chống lại cường quyền hiện nay trên đất nước Việt Nam.
Nhưng tôi nghĩ, dân tộc Việt Nam có truyền thống, anh càng trấn áp, thì… Mà chính tôi đi làm cách mạng, và chính các vị lãnh đạo cách mạng đã nói với tôi đấy : « Ở đâu có áp bức, thì ở đấy có đấu tranh thôi ». Anh dùng cái biện pháp đó thì cũng không thể nào dẹp được phong trào đấu tranh hiện nay, mà anh phải bằng chính nghĩa của anh, phải bằng sự minh bạch của anh.
RFI Thưa ông, vừa rồi ông có nói đến việc tòa kết án hai nhạc sĩ thì quá nặng so với hành động của họ. Không biết như vậy ông muốn nói rằng, họ cũng có thể bị kết một cái án nhất định trong chế độ hiện hành, hay ý ông muốn nói rằng, cần phải có một sự khoan hồng từ phía Nhà nước ?
Ông Lê Hiếu Đằng : Tôi có trên tay hai bản nhạc của nhạc sĩ Việt Khang. Thì hai bản nhạc này không có nội dung gì nghiêm trọng cả. Bởi vì hiện nay, còn có nhiều người nói nặng nề hơn nữa. Ví dụ như, tôi đọc một đoạn trong bài « Việt Nam tôi đâu ? », « Già trẻ, gái trai, giơ cao tay chống xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam ». Tôi nghĩ có lẽ « Nhà nước » xử cái câu sau đấy, có đúng không ?
Giơ tay chống « xâm lược », « xâm lược » ở đây người ta hiểu là chống Trung Quốc, những thành phần hiếu chiến Trung Quốc, còn việc « chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam », thì nếu ai nhu nhược thì người đó phải chịu, có phải không ? Nói « nhu nhược » đây anh cho là ám chỉ Nhà nước mình, vậy Nhà nước mình có nhu nhược hay không nhu nhược mà lại phải xử án ? Nếu chúng ta không nhu nhược, thì bằng hành động của chúng ta, chúng ta phải chứng tỏ là chúng ta không nhu nhược. Chúng ta phải chứng minh cho nhân dân biết là nhạc sĩ Việt Khang nói vậy đấy, nhưng tôi không nhu nhược đây, bằng các hành động chống lại việc nó bức bách ngư dân này, cho báo chí phản bác lại một cách công khai luận điệu hiếu chiến của bọn cầm quyền Trung Quốc, hay trên báo chí, ví dụ như tờ báo Hoàn cầu của Trung Quốc chẳng hạn. Thì anh làm như vậy, thì làm sao nói anh nhu nhược được ?
Thậm chí nhiều người còn dùng những chữ còn mạnh mẽ hơn cả Việt Khang nữa như « hèn nhát ». Nhiều người đây là nhiều quan chức, đảng viên cũng dùng chữ đó, chứ không phải chỉ là những người bình thường đâu. Thì như vậy đâu phải là một tội nặng nề, thậm chí không phải là tội nữa. Mà đó là một sự phê phán, bằng âm nhạc phê phán thái độ chưa thỏa đáng của Nhà nước mình đứng trước hành động xâm lược trắng trợn của Trung Quốc.
Cứ nói “16 chữ vàng, 4 tốt“. Cái miệng thì nói như vậy, nhưng hành động thì xâm lược. Thậm chí còn những mưu toan xâm lấn trên bộ, như đưa người vào đứng chân ở những vị trí chiến lược của Việt Nam, thậm chí lũng đoạn về mặt kinh tế và chính trị nữa, làm dân Việt Nam phải lo cái đó.
Mà nhạc sĩ Việt Khang nói lên cái tâm trạng đó của người dân Việt Nam, nhất là giới trẻ Việt Nam hiện nay. Cũng như vừa rồi em Nguyễn Phương Uyên bị bắt, một số nhân sĩ trí thức chúng tôi đang tính sẽ có một tuyên bố về vấn đề này, cũng như tuyên bố về vấn đề bắt bớ hiện nay, để tỏ thái độ chính trị của chúng tôi trước những hành động không đúng mức của Nhà nước.
Trong bài hát thứ hai : « Xin hỏi anh là ai ? » « Xin hỏi anh là ai ? Sao anh bắt tôi ? Tôi làm điều gì sai ? Xin hỏi anh là ai ? Sao bắt tôi chẳng một chút nương tay ? Xin hỏi anh là ai ? Sao không cho tôi xuống đường để bày tỏ… », tôi thấy là, nếu mấy anh công an, hay Nhà nước chúng ta thấy rằng, đây là ám chỉ lực lượng công an, hay là như thế nào thì tôi thấy… Mà nói thẳng là, đấy là chưa nói việc công an, quân đội là con em của nhân dân, là con em của những nông dân, tại sao lại đàn áp nông dân ở Văn Giang, tại sao lại trấn áp gia đình anh Vươn ở Hải Phòng ? Rồi tại sao lại đạp vào mặt anh Đức (Nguyễn Chí Đức) ở Hà Nội, rồi bắt những người yêu nước ở Sài Gòn ? Hôm tôi biểu tình, tôi chứng kiến bắt người như bắt một con heo.
Thì những câu hỏi này làm cho những người công an phải suy nghĩ. Anh là người Việt Nam, thì anh đứng về phía Việt Nam hay phía Trung Quốc ? Trong khi mà chúng tôi biểu tình chống Trung Quốc (gây hấn), chứ không phải biểu tình chống Việt Nam, theo Trung Quốc, nhưng mà các anh lại đi đàn áp chúng tôi là những người đi biểu tình, cũng như bây giờ bắt bớ anh Việt Khang và xử 4, 5 năm tù. Thế thì anh đứng về phía ai ? Anh đứng về phía Trung Quốc, hay đứng về lợi ích tối cao của đất nước Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam ?
(Có) những người phải trả lời trước lịch sử, trước nhân dân về vấn đề này. Với việc sử dụng tòa án, trấn áp anh cũng không dẹp tắt được ngọn lửa yêu nước của nhân dân Việt Nam đâu. Nó sẽ bùng lên thôi chứ không thể nào dập tắt được. Tôi nghĩ như vậy.
Với hai bài nhạc này, tôi đánh giá là anh Việt Khang chẳng có tội gì hết. Các sáng tác của anh Trần Vũ Anh Bình thì tôi chưa được biết.
Nếu mà với các bản nhạc này mà có tội, thì bản thân rất nhiều người Việt Nam hiện nay đang có tội, kể cả các vị lão thành cách mạng, như tướng Vĩnh, hay những người thường hay phát biểu trên các phương tiện công khai. Ví dụ như tôi nói anh Trần Mạnh Hảo, trước đây là nhà thơ, bộ đội, đã từng đi chiến đấu. Anh ấy có cả những bài thơ còn quyết liệt hơn cả cái này nữa. Và còn nhiều người nữa chứ không chỉ có anh Trần Mạnh Hảo.
Thế thì sao ? Nếu bắt thì có lẽ là Nhà nước Việt Nam không đủ các nhà tù để giam chứa những người yêu nước hiện nay trên cả nước, trong đó có Sài Gòn – TP Hồ Chí Minh. Ví dụ như, ký tên vào các kiến nghị vừa rồi, thì có hàng ngàn người, thì anh giam hàng ngàn người đó đi. Những tư tưởng này (trong hai bài hát của Việt Khang) thì cũng như vậy đi.
Thành ra tôi cho rằng, cái biện pháp trấn áp phát xít, bắt bớ giam cầm có tác dụng ngược, rất là nguy hiểm. Nó rất có hại cho chính quyền Việt Nam.
Với tư cách một công dân, tôi đề nghị từ ông Tổng bí thư cho đến Chủ tịch nước cho đến các lãnh đạo cao cấp khác phải xem xét lại vấn đề này một cách nghiêm túc, để mà ngăn chặn cái làn sóng, nếu như anh nói có cái làn sóng đó, mà đúng là hiện nay có cái làn sóng đàn áp bắt bớ đối với những người yêu nước, đối với những người khác chính kiến.
Chúng ta phải có thói quen như thế giới hiện nay là phải tôn trọng các ý kiến khác nhau, vấn đề khác chính kiến là điều rất bình thường. Miễn là chúng ta đấu tranh trong hòa bình, không bạo lực, không gây chết chóc. Chúng tôi phản đối hoàn toàn những ai muốn gây chết chóc đổ máu.
Đấu tranh bằng tiếng nói, bằng biểu tình, bằng những gì mà luật pháp đã cho phép, thì tôi nghĩ rằng Nhà nước phải tôn trọng. Nếu không, Nhà nước sẽ đẩy một số người, vì không có các hoạt động…, họ lại đi vào các hoạt động khác, nó tại hại hơn, thì lúc đó là… đó là những bất ổn chính trị hết sức nghiêm trọng.
Xin chân thành cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng

 Các tin bài liên quan

Nhạc sĩ Việt Khang bị tuyên án 4 năm tù giam

Bốn năm tù giam hai năm quản chế đối với Việt Khang, sáu năm tù giam hai năm quản chế đối với Trần Vũ Anh Bình, là phán quyết từ phiên xử hôm nay tại Tòa Án Nhân Dân TPHCM.

Bản án quá nặng

Phiên tòa hôm nay, xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang – Ngô Văn Trí và sĩ Trần Vũ Anh Bình – Hoàng Nhật Thông, kết thúc vào lúc 12 giờ 30 phút trưa. Luật sư Trần Vũ Hải, biện hộ cho nhạc sĩ Việt Khang, tác giả hai bài hát Anh Là Ai và Việt Nam Tôi Đâu, dẫn tới việc bị bắt giữ và bị cáo buộc tội tuyên truyền chống phá nhà nước, vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình Sự có thể khiến anh bị 20 năm tù giam, báo cho biết:
“Về chỗ thân nhân của Trần Vũ Anh Bình thì tôi không biết nhưng thân nhân của Võ Minh Trí thì tôi đã yêu cầu và được chấp nhận cho mẹ và vợ của Việt Khang – Ngô Minh Trí được vào trong tòa , tuy nhiên cũng chỉ được dự ở đằng sau tức là chỉ được xem truyền hình trực tiếp thôi.
Ngoài ra tôi cũng thấy một số người nước ngoài, không rõ là tổ chức ngoại giao hay tổ chức quốc tế nào hay nhà báo nào cũng tham dự vào việc xem truyền hình đó.”
Về bản án được phán quyết hôm nay dành cho thân chủ của ông là nhạc sĩ Việt Khang cũng như với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình do một luật sư khác biện hộ, luật sư Trần Vũ Hải phân tích:
Tôi nghĩ riêng Việt Khang sẽ kháng cáo bởi vì ông ấy nói rằng ông không phải nhà hoạt động chính trị ông chỉ viết một bài hát theo cảm nghĩ của ông.LS Trần Vũ Hải
“Trước đây, khi đưa ra truy tố thì Viện Kiểm Sát yêu cầu là truy tố khoản 2 Điều 88 là khoản nặng như anh Điếu Cày và chị Tạ Phong Tần.
Chúng tôi cũng cố gắng chứng minh rằng nhạc sĩ Việt Khang chỉ liên quan đến hai bài hát thôi, ngoài ra không có hoạt động tích cực nào liên quan đến tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước.
Còn anh Trần Vũ Anh Bình thì bị cáo buộc tội tham gia hoạt động tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước, một tổ chức trên mạng nhằm tuyên truyền chống nhà nước, phụ trách một blog của Tuổi Trẻ Yêu Nước trên đó anh có đăng tải nhiều bản nhạc và một số thông tin trên cái trang đấy.
Tại phiên tòa thì Viện Kiểm Sát đưa ra cáo buộc là phải truy tố Khoản 2 Điều 88 tức có thể là mỗi người hai mươi năm. Họ cho rằng đây là tội tuyên truyền chống nhà nước đặc biệt nghiêm trọng. Thế nhưng chúng tôi nói rằng áp dụng Khoản 2 là không phù hợp, chúng tôi chứng mình rằng tòa án không đưa ra được tài liệu nào hoặc là chứng cứ gì để nói là đặc biệt nghiêm trọng. Chúng tôi cho rằng các luật sư đã hoàn thành nhiệm vụ, các bị cáo cũng có suy nghĩ nhất định . Tôi nghĩ riêng Việt Khang sẽ kháng cáo bởi vì ông ấy nói rằng ông không phải nhà hoạt động chính trị ông chỉ viết một bài hát theo cảm nghĩ của ông và ông sẽ tìm mọi cách để trở về đoàn tụ với gia đình.”
Từ hôm qua, một số bloggers và nhà hoạt động dân chủ báo tin tư gia của họ bị công an canh gác mà lý do không ngoài việc ngăn cản không cho họ họ gần phiên tòa sáng nay.
Một người rất quan tâm đến hai nhạc sĩ chị gọi là hai người yêu nước, chị Hương, đã đến gần tòa án trên đường Nguyễn Thị Minh Khai sáng nay để quan sát:

viet-khang-250.jpg
Nhạc sĩ Việt Khang, Anh Võ Minh Trí. File photo.
“Công an đông lắm, đủ thành phần, tới nỗi có cả kiểm soát quân sự luôn,  coi như án ngữ không chỉ bốn phía của tòa án mà còn dài dài ra tới những ngã tư khác. Đi vòng vòng thì thấy cứ ngã tư là có mười mấy hai mươi mấy công an đứng ngồi…Nhiếu lắm.”
Trong khi đó linh mục Đinh Hữu Thoại, từ Giòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, báo cho biết sáng nay ông bị áp tải về đồn công an Bến Thành khi trên đường từ tòa đi về vì không cách nào vào bên trong để tham dự phiên xử nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình vốn là một giáo dân của ông:
“Mục đích họ muốn tôi xóa những hình ảnh mà tôi có chụp ở tòa và họ kiểm tra luôn điện thoại di động. Trong lúc noí chuyện với anh Lợi phó đồn công an thì anh ta nói linh mục là người tu hành chỉ nên ở trong nhà thờ thôi. Tôi nói hôm nay là phiên tòa xử một giáo dân của tôi là anh Bình thì đương nhiên tôi phải có mặt. Sau đó tôi đi về . Sự việc sáng nay là như thế.”

Vi phạm nhân quyền

Một ngày trước phiên xử hôm nay đối với hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam trong Ân Xá Quốc Tế, ông Rupert Abbott, kêu gọi Việt Nam trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho hai tù nhân lương tâm đã bị bắt một cách tùy tiện chỉ vì bày tỏ chính kiến ôn hoà qua những nhạc phẩm do họ sáng tác.
Bà Janice Beanland, phụ trách vận động nhân quyền cho Việt Nam trong Ân Xá Quốc Tế, phát biểu rằng Việt Nam nên hành xử theo hiến pháp và nên tuân thủ những nguyên tắc quốc tế về quyền được tự do phát biểu cũng như bày tỏ suy nghĩ qua âm nhạc hay những phương tiện truyền thông khác:
Bắt và tống giam nhạc sĩ vào tù là một bước mới của sự chà đạp nhân quyền ở Việt Nam.Ô. Phil Robertson
“Áp dụng những điều khoản mơ hồ trong Điều 88 Bộ Luật Hình Sự để trừng phạt những tiếng nói ôn hoà không giống với tiếng nói của chính quyền thì có nghĩa là Việt Nam đang vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng không chỉ đối với Việt Khang hay Trần Vũ Anh Bình mà còn đối với các bloggers khác từng bị xử phạt nặng nề bằng nhiều năm tù giam cách đây không lâu.”
Giám đốc phần vụ Đông Nam Á trong Human Rights Watch Giám Sát Nhân Quyền, ông Phil Robertson, phát biểu:
“Đầu tiên bị bắt là những người dám phê bình nhà nước, kế đến các bloggers, các nhà thơ, nhà văn và bây giờ là các nhạc sĩ.
Việt Nam gia tăng mức độ đàn áp quyền tự do ngôn luận mà bây giờ đối tượng là các nhạc sĩ , cho thấy những ai dùng tiếng hát để bày tỏ tư tưởng khác với chính quyền cũng là trọng tội. Bắt và tống giam nhạc sĩ vào tù là một bước mới của sự chà đạp nhân quyền ở Việt Nam.”
Đã tới lúc quốc tế không thể bình thản hay làm ngơ trước những hành động vi phạm nhân quyền có hệ thống ở Việt Nam. Chính phủ Việt Nam sử dụng bộ máy công an mà họ đào tạo để đe dọa và đàn áp chính người dân của mình, ông Phil Robertson kết luận.

Theo dòng thời sự:

Mỹ quan ngại việc hai nhạc sỹ bị xử tù

Sứ quán Mỹ tại Việt Nam vừa bày tỏ quan ngại về việc hai ông Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị Tòa án TP HCM xử 4 và 6 năm tù giam vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước.
Phát ngôn viên của tòa đại sứ, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo: “Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận”.
“Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ [Việt Khang] cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình.”
Hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã bị tòa tuyên án lần lượt là 4 và 6 năm tù trong phiên tòa kết thúc sáng thứ Ba ngày 30/10 tại thành phố Hồ Chí Minh.
Ngoài ra cả hai nhạc sỹ này đều phải chịu 2 năm quản chế sau khi mãn hạn tù, luật sư bào chữa cho Việt Khang là Trần Vũ Hải đã xác nhận với BBC sau khi phiên tòa kết thúc chóng vánh vào lúc 12h30.
Nhạc sỹ Việt Khang, 34 tuổi, tên thật là Võ Minh Trí và nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, 37 tuổi, nghệ danh là Hoàng Nhất Thống, đã bị bắt hồi cuối năm ngoái và bị giam giữ cho đến nay.
Hai ông bị truy tố theo điều 88 Bộ Luật hình sự về tội Tuyên truyền chống Nhà nước.

Từ khoản 2 sang khoản 1

Trao đổi với BBC, luật sư Hải cho biết trong phiên xử sáng nay tòa đã chấp nhận chuyển khung hình phạt từ khoản 2 dành cho những ‘hành vi đặc biệt nghiêm trọng’ với mức án từ 10 đến 20 năm sang khoản 1 với mức án chỉ từ 3 đến 12 năm.
Lý do, ông Hải giải thích, là do các luật sư phản bác và đề nghị Viện kiểm sát ‘trưng ra lý do thế nào là đặc biệt nghiêm trọng’ và Viện kiểm sát đã ‘lúng túng trong vấn đề này’.
“Tại phiên tòa tôi đã đề nghị tòa rất thận trọng khi xử vụ án này. Người ta sẽ nhầm rằng chỉ vì 1,2 bài hát mà xử nặng như vậy.”
Luật sư Trần Vũ Hải
“Tại phiên tòa tôi đã đề nghị tòa rất thận trọng khi xử vụ án này. Người ta sẽ nhầm rằng chỉ vì 1,2 bài hát mà xử nặng như vậy,” ông Hải nói và nói thêm rằng ‘chưa nhìn thấy nhà nước nào, chế độ nào, kể cả chế độ trước đây’ làm như thế.
Ông cho biết cơ sở để bên công tố buộc tội nhạc sỹ Việt Khang tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ là hai bài hát ông sáng tác có tựa đề là ‘Việt Nam tôi đâu’ và ‘Anh là ai’ và việc ông tham gia vào một tổ chức chống chính quyền có tên gọi ‘Tuổi trẻ yêu nước’.
Tại phiên tòa, Việt Khang đã tự bào chữa rằng hai bài hát đó chỉ ‘nói lên nỗi lòng’ của ông và ‘chống lại việc Trung Quốc đang hoành hành trên Biển Đông’, theo lời kể của luật sư Hải.
“Ông ấy (Việt Khang) khẳng định không có bất kỳ ý đồ chính trị gì. Những bài hát ông viết là từ nguồn cảm hứng và ông cũng mong muốn được đoàn tụ với gia đình,” ông nói.
Nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình
Ông Bình được xác định có vai trò lớn hơn ông Khang trong tổ chức Tuổi Trẻ yêu nước
Tuy nhiên, ông Khang đã thừa nhận khi nghe hai bài hát này ‘người ta sẽ không hài lòng với Nhà nước’ nhưng ông cũng cho biết là câu cuối của ông trong bài hát ‘Việt Nam yêu nước’ đã bị ‘một cộng sự từ nước ngoài đổi lại’.
Ông Khang giải thích rằng câu này ông không viết là ‘chống bè lũ bán nước’ mà là ‘chống quân xâm lược cướp nước’.

‘Nhận trách nhiệm’

Về việc tham gia vào ‘Tuổi trẻ yêu nước’, ông Hải cho biết bị cáo Khang đã ‘nhận trách nhiệm’ và ‘nhận thức rằng tổ chức này có mục đích tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam’.
Trong khi đó, theo lời ông Hải, Viện kiểm sát lại cho rằng chỉ cần có tham gia vào tổ chức này ‘đã là tuyên truyền chống Nhà nước rồi’ vì đây là hoạt động ‘có tổ chức’ và các bài hát của nhạc sỹ Việt Khang ‘thể hiện thái độ của ông khi tham gia tổ chức này’.
Luật sư Hải đã lập luận bào chữa rằng bài hát ‘Anh là ai’ của Việt Khang chỉ ‘phê phán cách giải quyết của chính quyền đối với người biểu tình bị ngăn chặn’ chứ ‘không phải chống Nhà nước’.
“Ông ấy (Việt Khang) khẳng định không có bất kỳ ý đồ chính trị gì. Những bài hát ông viết là từ nguồn cảm hứng và ông cũng mong muốn được đoàn tụ với gia đình.”
Luật sư Trần Vũ Hải
Mặt khác, ông cho rằng kết luận của các giám định viên hai bài hát nói trên là ‘thiếu chính xác, thiếu căn cứ và cẩu thả’.
Tuy nhiên, yêu cầu của luật sư triệu tập các giám định viên thì tòa ‘cho rằng không cần thiết và theo luật không bắt buộc’.
Ngoài ra, ông Hải nói ông không có gì phàn nàn về trình tự tố tụng tại tòa. Theo ông thì các bị cáo đều được nói những gì muốn nói và thậm chí còn tạo điều kiện để trình bày thêm khi đã hết giờ.
Về bản án của nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, ông giải thích nặng hơn là vì ông Bình có vai trò lớn hơn trong tổ chức ‘Tuổi trẻ yêu nước’.
Theo đó, ông Bình đã tham gia quản lý, đăng tải bài hát và tin tức lên trang mạng của tổ chức này. Ông cũng bị cáo buộc tham gia rải truyền đơn và treo cờ vàng ba sọc của chế độ cũ rồi chụp ảnh đưa lên mạng.
Nhận xét về bản án đối với ông Khang, ông Hải nói rằng ‘tạm thời ông ghi nhận việc tòa chấp nhận xử theo khoản 1’ và hy vọng phiên phúc thẩm sẽ có kết quả tốt hơn.

Quốc tế lên tiếng

Hôm 29/10 có biểu tình trước Lãnh sự quán Việt Nam ở San Francisco đòi tự do cho ông Việt Khang và một số người khác
“Chúng tôi chỉ muốn các thân chủ được trả tự do tại phiên tòa nếu không được thì cũng được mức án thấp nhất,” ông nói.
“Tôi nghĩ bản án này nhà nước Việt Nam cũng cần xem xét lại vì sẽ tạo ra dư luận không tốt cho Việt Nam,” ông nói thêm.
Ngay trước thềm phiên xử, vào chiều hôm qua ngày 29/10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã kêu gọi thả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho hai nhạc sỹ này.
“Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert Abbott, nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân xá quốc tế, phát biểu trong thông cáo.
“Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực.”
“Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,” ông nói thêm.

Saturday, 27 October 2012

Tham Nhũng và Bán Nước

Ernst & Young là 1 trong 4 công ty kiểm toán lớn nhất thế giới, và họ đã và đang bị kiện bởi Sở Thuế Vụ Hoa Kỳ (Internal Revenue Service) cũng như Uỷ Ban Trao Đổi Chứng Khoán (Securities Exchange Commission) về tội toa rập với những công ty đấu tư chứng khoán + ngân hàng hàng đầu trên thế giới như HSCB, Standard Chartered, J.P. Morgan v.v. trong mưu đồ lường gạt người đầu tư về cổ phiếu trên thị trường chứng khoán tại Mỹ (stock investors).
Biểu tình chống TQ xâm lược biển đảo của VN trước toà đại sứ TQ tại Hà Nôi ngày 12/6/2011.
(1) về tội giúp những tổ chức tội ác có hệ thống rửa tiền bằng cách chứng nhận (certify) những công ty công (public-owned stock commpanies) với nguồn vốn không minh bạch (ăn cắp của công như Hoàng Anh Gia Lai) là tuân thủ theo đúng với những nguyên tắc kế toán (GAAP) và kiểm toán (GAAS),
(2) và ‘giới thiệu’ lên những thị trường chứng khoán nổi tiếng như NYSE (New York Stock Exchange) khi những công ty ‘đen’ này muốn cổ phânh hoá (hợp pháp hoá ăn cắp của công, biến tài sản quốc gia thành tài sản cá nhân, nhóm lợi ích trong ĐCSVN).
Nói tóm lại, những nhóm lợi ích trong  ĐCSVN tạo nên những người giàu nhất VN như Đoàn Nguyên Đức, Phạm Nhất Vương, Đặng Thành Tâm, Nguyễn Thanh Phượng, Hồ Hùng Anh, Nguyễn Đăng Quang, Trầm Bê v.v., rồi qua đó tạo điều kiện cho họ dễ dàng ‘mượn tiền’ từ ngân hàng nhà nước để ‘phát triển kinh doanh’ như chi tiền cho công an để cưỡng chế đất đai (cướp đất có hệ thống).
Phạm Nhất Vượng, 1 trong những tay rửa tiền trội nhất của ĐCSVN, thuộc nhóm lợi ích thân Nga như Đoàn Nguyên Đức
(3) Sự thật thì những số tiền ‘mượn’ này được lấy ra từ kiều hối, viện trợ (foreign aids), hay cho vay với lãi xuất thấp (low-interest development loans) để kiến thiết hạ tầng cơ sở tại VN như ADB, IMF, World Bank, công khố phiếu (VN’s government-issued bonds) v.v. Vì lợi ích tư nên những tổ chức này nhắm mắt làm ngơ trước sự ‘nàm náo mà báo cáo thì hay’ của ĐCSVN. Họ biết những công trình kiến thiết mà ĐCSVN trình trên giấy tờ không ăn khớp với thực tế của những số tiền mà họ đã cho VN mượn.
Đặng Thành Tâm, 1 khuôn mặt tiêu biểu cho nhóm lợi ích thân TQ mà những chủ sự đã tham gia Hội Nghị Thành Đô 1990 để thoả thuận biến VN thành 1 tỉnh bang của TQ
Qua 3 nhân tố trên, ĐCSVN (1 tổ chức xã hội đen) dưới sự quan sát của IRS và SEC bao lâu nay khi có sự nhảy vọt đáng kể về ngoại tệ xuất đi từ VN và chạy trở về qua dạng kiều hối. Từ vài trăm triệu dollars đến vài tỷ trong những năm đầu 2000 – 20007, năm 2010 (4.5 tỷ) gấp đôi năm 2009 (2 tỷ), năm 2011 (8.5 tỷ), năm 2012 (dự kiến hơn 20 tỷ). Đây là bằng chứng rõ rệt nhất về việc ĐCSVN tích cực tham gia vào việc ‘bạch hoá’ số tiền mà họ đã ăn cắp được qua những bình phong tỷ phú ngàn tỷ VND như đã liệt kê ở trên.
“Nhiều vụ án đầu voi đuôi chuột, PMU18, rồi Vinashin, giờ là Vinalines, thất thoát nhiều như vậy nhưng kết luận không thấy dấu hiệu tham ô mới là lạ, tài sản thu hồi cũng rất thấp. Thu hồi tài sản là yêu cầu đặt ra trong phòng chống tham nhũng, nếu không, chỉ đi tù một thời gian được giảm án về thì không thể khắc phục được thiệt hại”.
Hoa Kỳ luôn cổ xúy cho nhân quyền và dân chủ, nhưng trên thực tế, chính phủ Mỹ thường đi đêm với những chế độ độc tài bằng cách ‘nhắm mắt làm ngơ’ trước những nguồn tiền dồi dào mà những quốc gia này đổ vào Mỹ qua diện FDI, gây công ăn việc làm cho biết bao công dân Mỹ. Không thể trách nước Mỹ đã lường gạt những ai còn tin tưởng vào chiêu bài Dân Chủ – Nhân Quyền của Mỹ vì họ chỉ hành động như vậy để bảo vệ lợi ích quốc gia (lo cho bao tử của dân Mỹ luôn được đầy).
Nguyễn Thanh Phượng, bình phong cho nhóm tội ác có hệ thống ĐCSVN với khuynh hướng thân Mỹ
Tuy nhiên, ta có thể học được vài điều hay của Mỹ như quản trị quốc gia dựa trên ‘tam quyền phân lập’ để giảm thiểu tham nhũng và lộng quyền, dân chủ để khai trí người dân vì có tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do hội họp v.v…thì người dân mới có thể phát huy được hết những tài năng mà Thượng Đế đã trao cho loài người. Khi có sự khác biệt thì có sự phát triển, trên mọi bình diện, từ phát minh khoa học đến luật pháp, từ sản xuất tiểu công nghiệp đến hiện đại hoá nền kinh tế nước nhà để khỏi phải lệ thuộc vào những quốc gia lớn như TQ, Nga, Mỹ v.v..
Từ nhận thức trên mà những người bị cướp đất (dân oan) đã và đang đoàn kết với những người ái quốc chống lại sự xâm lược biển đảo VN của TQ, những nhà hoạt động đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, và giai cấp lao động như nông dân, công nhân để chống lại việc ĐCSVN làm tay sai cho bá quyền TQ trong mưu đồ biến VN thành 1 tỉnh bang của đế quốc đỏ phương Bắc và áp bức, ngu dân để dễ bề thống trị người VN.
Những đại diện tiêu biểu của đấu tranh và áp bức
TS Cù Huy Hà Vũ
Blogger Điếu Cày
Cụ bà Lê Hiền Đức

Tuổi trẻ dân thân Nguyễn Phương Uyên

Uy tín và khóc mừng!

Khác với đảng ở các quốc gia văn minh, đảng Cộng sản Việt Nam có cách tranh đoạt uy tín rất độc đáo.
– Bước một: sáng tạo ra một chiêu trò gì đó thật trái đạo, trái tự nhiên, trái ‘KHÁCH QUAN’. Ví dụ như Cải cách ruộng đất, Cải tạo thương nghiệp tư bản, hợp tác xã nông nghiệp, quyết ăn thua sống mái với Mỹ (nói tắt là chiến Mỹ), cắt máu ăn thề với Tàu (nói tắt là ái Tàu), Thủ tướng làm Trưởng ban chống tham nhũng v.v. và v.v. Rầm rộ tuyên truyền, chém gió như đinh đóng cột rằng ‘đảng ta rất anh minh sáng suốt, nhân dân cần TUYỆT ĐỐI tin tưởng sự lãnh đạo của đảng’.
– Bước hai: ‘BIỆN CHỨNG’ là, mọi chiêu trò trái đạo trời sẽ dẫn đến sụp đổ. Lo sợ dân trị tội, sau sân khấu, súng lên nòng, ngoài sân khấu, KHÓC! Ăn năn!
– Bước ba: tiếp đạn, ghếch súng dọa gió, thả NHỎ GIỌT, từ từ quay về vạch XUẤT PHÁT (số không). Đấy là thực chất của cuộc ‘sửa sai’ Cải cách ruộng đất, khoán 10, chiến Tàu, hòa Mỹ,…, nghị quyết TW4, v.v…
Bước 3 có được là do ‘sự sáng suốt của đảng, sự đổi mới’… Sáng suốt là sáng suốt nhận ra cái sai, cái trái tự nhiên mà dân biết từ đầu! Đổi mới là quay về cái cũ, cái vạch số không. Vậy nhưng, ‘Uy tín của đảng ngày càng được củng cố và phát triển’, thật là mừng phát KHÓC!
Dân ta được trải nghiệm nhiều cái vòng tròn (số không), rồi cuối cùng vẫn phải làm theo cách mà bọn tư bản giãy chết đã làm. Bây giờ TBT mới khen Singapore. Giá như các TBT biết khen từ năm 1960 (nó độc lập và theo tư bản) thì đâu có Hợp tác xã nông nghiệp, tước ruộng đất khỏi tay dân cày. Giá như biết khen từ năm 1975 thì đâu có chiến dịch diệt tư bản ở Sài Gòn thắng lợi rực rỡ! Con đường dài nhất tiến lên CNTB là đi qua giai đoạn XHCN!
Giá như thuận theo tự nhiên, đạo trời, “mọi tài sản (LỢI) là của dân, mọi QUYỀN lực là của dân”, từ bỏ mục tiêu “bao nhiêu LỢI QUYỀN ắt qua tay mình” (tay đảng) thì đâu đến nỗi?!
Các đảng văn minh chắt lọc lịch sử đưa ra mô hình đến lúc này tạm cho là ổn:
a. Dân thuê nhà nước (do đảng nào đó cầm trịch) chỉ làm một việc, vạch chính sách, tạo môi trường cho dân làm kinh tế (Trừ vài lĩnh vực then chốt không hoặc ít sinh lợi).
b. Quản lý quốc gia bằng “tam quyền phân lập” = ba anh độc lập, không họ hàng thân thích, nhiều khi đối lập, kiểm soát lẫn nhau. Anh nào sai, dân trị. Giảm tối đa tham nhũng tự nhiên, KHÁCH QUAN.
Đảng CSVN vẫn đang ‘thử nghiệm’ mô hình: “nhất quyền phân ba” = vua cha chia quyền cho ba con cai trị, sưu thuế nộp vua. Thằng nào quá tham, thôi! Lọt sàng xuống nia, túi này nhẹ bớt, túi kia nặng lên. Giả dụ, dù tội trạng đến đâu, liệu ông cựu CT nước có bắn bỏ đại tá Lương Ngọc Anh (con rể)? Liệu ông cựu CT Quốc hội có bắn bỏ ông PTT Hoàng Trung Hải (con rể)? Cũng khó có chuyện ba thằng con hợp sức bắn bỏ vua cha. Ba con rận còn biết giữ hòa hảo để hút máu làm gầy con lợn (Cổ học tinh hoa – Hàn Phi), mấy thằng con học ở Mỹ về chắc ‘công nghệ’ hơn thế.
Mô hình ‘TT là Trưởng ban Chống tham nhũng’, sai từ gốc, trái tự nhiên, không ‘KHÁCH QUAN’. Vừa đá bóng vừa thổi còi, làm gì có sân chơi trung thực? ‘BIỆN CHỨNG’là mô hình sụp đổ.
Mô hình đang giả vờ bàn cãi để áp dụng ‘TBT là Trưởng ban Chống tham nhũng’ chỉ là BIẾN THÁI. BIỆN CHỨNG là… Không bàn nữa.
‘BIỆN CHỨNG là uy tín của đàng ngày càng củng cố và phát triển’! Khóc mừng!?

Ai là kẻ có tội?

Lại thêm một người Việt bị kết tội chống đối chính quyền nhân dân. Lần này một sinh viên chỉ mới có hai mươi tuổi, Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP Hồ Chí Minh. Theo nguồn tin này Phương Uyên sẽ bị kết tội theo điều 88 của Bộ Hình Luật Việt Nam (1999, sửa đổi năm 2009).
Điều 88 của Bộ Hình Luật Việt Nam quy định về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” như sau:
1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:
a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.
Như vậy nếu bị kết án Phương Uyên có thể ngồi tù 12 năm.
Câu hỏi được đặt ra ở đây là tại sao một nữ sinh viên, tuổi đời còn nhỏ, tương lai còn dài lại phải rước lấy tai họa cho mình như thế này? Tất cả mọi thứ trên cuộc đời này xảy ra đều phải có lý do của nó!
Nhưng trước khi trả lời câu hỏi này chúng ta thử tìm hiểu thế nào là chính quyền nhân dân?
Một chính quyền chỉ được coi là một chính quyền nhân dân khi họ là những người đại diện chân chính do nhân dân bầu ra, lấy lợi ích của nhân dân và quyền lợi đất nước làm chỉ nam cho mọi chính sách của mình. Một chính quyền nhân dân phải thực sự là những công bộc của nhân dân. Không những thế cần phải biết lo trước cái lo của nhân dân, vui sau cái vui của nhân dân. Biết tôn trọng mạng sống của nhân dân, biết đặt quyền lợi của tồ quốc và nhân dân lên trên quyền lợi của cá nhân và đảng phải của mình. Một chính quyền không mang những đặc tính này không thể được coi và dĩ nhiên càng không thể tự xưng mình là chính quyền nhân dân được. Đây là chưa nói đến sự việc một chính quyền sẵn sàng sử dụng bạo lực, bắt bớ và tù đày để trấn áp nhân dân nhằm bảo vệ quyền lợi của các nhóm lợi ích và đảng phái của mình như hiện nay thì càng chắc chắn không thể được coi là chính quyền nhân dân! Một chính quyền nhân dân cũng không bao giờ úp mở, che đậy tội lỗi của nhau như tuồng hát vụng về “Chúng ta tha cho chúng mình” tại Hội Nghị Trung Ương 6 vừa qua.
Thực tế mà nói là đến ngày hôm nay, Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) và cái gọi là nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không còn một chút gì nể trọng trong lòng nhân dân chứ đừng nói là chính quyền nhân dân. Một chính quyền nhân dân mà nhìn đâu củng chỉ thấy “các thế lực thù địch”! Tại sao?
Câu hỏi kế tiếp cần phải được trả lời là “tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân” (nếu thật sự có) có nặng tội bằng cái tội phản quốc hay không?
Điều 78 Hình Luật quy định tội phản bội Tổ quốc như sau:
1. Công dân Việt Nam nào câu kết với nước ngoài nhằm gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, lực lượng quốc phòng, chế độ xã hội chủ nghĩa và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình.
2. Phạm tội trong trường hợp có nhiều tình tiết giảm nhẹ thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm.
Căn cứ vào điều khoản này thì các Bộ Chính Trị của ĐCSVN từ Hội Nghị Thành Đô lần thứ nhất (1990) sẽ phải trả lời trước tòa án trong tương lai một loạt các tội phạm được liệt vào loại này: cắt đất (1999), nhượng biển (2000), cho Trung Quốc thuê hằng chục nghìn mẫu rừng đầu nguồn dài hạn, cho Trung Quốc vào khai thác bauxite tại Tây Nguyên, cho in cờ Trung Quốc sáu sao để tiếp Tập Cẩm Bình (2011). Ai ra lệnh đục khoét bia tưởng niệm các bộ đội hy sinh trong cuộc chiến với Trung Quốc năm 1979? Thêm vào đấy, ai đang tạo ra đại nạn tham nhũng đục khoét một cách không thương tiếc tài nguyên đất nước hiện nay? Tất cả những việc làm này, trực tiếp hay gián tiếp, đều có thể liệt vào tội phản quốc căn cứ vào điều luật nói trên,.
Đây là những việc làm đã tạo bức xúc cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Nếu một chính quyền đi ngược lại quyền lợi của nhân dân, một chính quyền đi ngược lại quyền lợi dân tộc, thì tại sao nhân dân lại không có quyền lên tiếng? Do đó việc Phương Uyên chống Trung Quốc để bày tỏ tinh thần yêu nước là chuyện tự nhiên, một biểu hiện của tinh thần yêu nước đáng được trân quý và khâm phục, không thể nào quy việc làm của Phương Uyên vào tội danh nào cả.
Như vậy cũng đã rõ ai là kẻ có tội với non sông đất nước!
Chúng ta cần mạnh dạn tiếp tục cuộc đấu tranh của mình một cách bất bạo động nhưng quyết không khoan nhượng cho đến ngày đất nước được thực sự độc lập tự do.
Chúng ta cũng cần nói thẳng với ĐCSVN, các điều luật 79 và 88 là những điều luật đặt ra để trấn áp những người đấu tranh cho công chính, đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do và độc lập thực sự. một nước Việt Nam nơi mà nhân phẩm được tôn trọng, một nước Việt Nam nơi mà đạo đức làm người và tình thương giữa người và người được gìn giữ và vun đúc.
Tự do không ai ban phát cho mình cả, nếu những người Việt chúng ta chịu ảnh hưởng trực tiếp những bất công và áp bức đối với chính mình mà không dũng cảm tranh đấu thì không ai có thể giúp mình được.

Nguyễn Tấn Dũng bị tước bớt quyền lực

Quốc Hội CSVN họp hôm 26 tháng 12, 2012 chuẩn bị cho một dự thảo sửa đổi Luật Phòng Chống Tham Nhũng, theo đó sẽ chuyển “Ban Chỉ Ðạo Trung Ương Phòng Chống Tham Nhũng” từ tay Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đưa sang tay tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng.

Ông Huỳnh Phong Tranh, tổng thanh tra chính phủ CSVN: “Tham nhũng nghiêm trọng, gây bất bình trong xã hội”. (Hình: VNExpress)
Ông Huỳnh Phong Tranh, tổng thanh tra chính phủ, và cũng là đại biểu Quốc Hội, đọc tờ trình của chính phủ về cái dự thảo luật vừa nói, kết quả của quyết định phiên họp trung ương đảng kỳ 6, một tuần trước khi họp Quốc Hội.
Theo tờ trình này được các báo tại Việt Nam phổ biến rộng rãi, điều nổi bật nhất trong dự thảo sửa đổi Luật Phòng Chống Tham Nhũng là gạt bỏ quy định thủ tướng là người cầm đầu Ban Chỉ Ðạo Phòng Chống Tham Nhũng.
Chuyển tay người chỉ huy chống tham nhũng từ nhà nước sang đảng từng được quyết định từ kỳ họp trung ương đảng kỳ 5 hồi giữa tháng 5, 2012 nhưng vẫn không có một văn kiện chính thức nên ông thủ tướng vẫn ôm cái “Ban Chỉ Ðạo Trung Ương” cho đến nay.
Ngoài sự sửa đổi lấy quyền chống tham nhũng ra khỏi tay ông thủ tướng, hiện chưa dứt khoát còn có thêm gì khác được sửa chữa hay thay đổi của Luật Phòng Chống Tham Nhũng biểu quyết thông qua từ khóa họp Quốc Hội tháng 11 năm 2005.
Ông Nguyễn Tấn Dũng khi biểu quyết luật chống tham nhũng là phó thủ tướng. Sáu tháng sau được đôn lên làm thủ tướng. Ngày 27 tháng 6, 2006 được Quốc Hội “nhất trí” cử làm thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh mồm tuyên bố “Nếu không chống được tham nhũng tôi xin từ chức”.
Nhưng tham nhũng ngày càng tồi tệ hơn. Ông đã bị đả kích kịch liệt trong cả hai kỳ họp đảng vừa qua về vấn đề tham nhũng.
Khóa họp Quốc Hội cuối năm ngoái, ông lên tiếng nhận lỗi về tai tiếng tham nhũng thất thoát bạc tỉ đô la ở tập đoàn đóng tàu Vinashin. Năm nay lại xảy ra vụ tổng công ty tàu biển Vinalines, một số người bị bắt với nghi vấn lũng đoạn thị trường tài chính.
Khi ra Quốc Hội hôm 22 tháng 10 năm 2012, ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ xin lỗi về những yếu kém của chính phủ chứ không hề nói đến từ chức.
Tháng 5 năm 2011 ông chủ tịch nước CSVN Trương Tấn Sang được báo chí tường thuật kêu trước mặt cử tri ở Sài Gòn: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này.”
Ngay sau cuộc họp trung ương đảng đầu tháng 10 này ông Sang không nói thẳng tên ông thủ tướng mà chỉ đổ lên đầu “đồng chí X” tội làm cho tham nhũng ngày một tràn lan làm cử tri “bức xúc”.
Năm ngoái, khi tiếp xúc với cử tri, ông tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng kêu “Hiện tượng hư hỏng, tham nhũng, tiêu cực đúng là lắm lúc nghĩ hết sức sốt ruột, nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có…”
 Tham nhũng nhiều, xử phạt ít
Trong buổi họp đầu tiên của khóa họp Quốc Hội, hôm 22 tháng 10 năm 2012, ông Huỳnh Phong Tranh thay mặt chính phủ báo cáo khoe phát hiện và truy tố tội phạm tham nhũng năm 2012 “đều tăng hơn so với cùng kỳ năm ngoái”.
Ông khoe rằng trong 5 năm qua, các cơ quan hành chính nhà nước giải quyết được 59,496 vụ trên tổng số 70,587 vụ tố cáo tham nhũng, tức chỉ giải quyết được 84.3% vụ. Tuy nhiên, trong số đó lại chỉ chuyển đến cho các cơ quan điều tra có 464 vụ, tức chưa được 1% của tổng số vụ việc.
Ông Tranh kêu rằng các vụ việc chuyển cho cơ quan điều tra “ít là do thanh tra có khuyết điểm là thanh tra phát hiện vi phạm chưa đến nơi đến chốn, do chất lượng cán bộ thanh tra chưa cao”.
Nhưng ông nhìn nhận “Tham nhũng nghiêm trọng, gây bất bình trong xã hội”. Trong cuộc họp này, ông Tranh công nhận “có tiêu cực trong hoạt động thanh tra” đã là một trong những nguyên nhân dẫn đến ít vụ việc tham nhũng bị truy tố.
Bản chỉ số xếp hạng tham nhũng tại Việt Nam hàng năm của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2011 cho Việt Nam 2.9 điểm. Ba năm liền từ 2008 đến 2010, Việt Nam chỉ được 2.7 điểm trên tổng số 10 điểm (là ít tham nhũng nhất).
Ngày 3 tháng 5 năm 2012, một bản báo cáo về vấn đề kiểm soát tham nhũng được UNDP và Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển và Hỗ Trợ Cộng Ðồng (CECODES) phối hợp với nhà cầm quyền CSVN mở cuộc nghiên cứu thấy rằng 77% người ở Việt Nam không tin nhà cầm quyền “nghiêm túc xử lý các vụ việc tham nhũng đã phát hiện”, theo VNEconomy.
Theo tin các báo tại Việt Nam, việc sửa đổi luật đưa cơ quan chống tham nhũng về tay đảng, sẽ được thi hành như thế nào nay vẫn chưa rõ ràng. Mới chỉ thấy hé lộ một điều căn bản là “Việc thành lập, tổ chức, nhiệm vụ, quyền hạn và quy chế hoạt động của ban chỉ đạo trung ương về phòng, chống tham nhũng sẽ do đảng quy định”. Trong khi đó “công tác chỉ đạo phòng, chống tham nhũng của cơ quan này sẽ được thực hiện thông qua các nghị quyết, chỉ thị, kết luận của đảng”, không theo một luật nào.
Như thế, vấn đề chống tham nhũng cũng vẫn sẽ co giãn tùy theo nhu cầu phe nhóm, sự gia ơn hay trừng phạt tùy tiện của kẻ nắm quyền lực trong đảng, thay vì chống theo luật và do cơ quan tư pháp hành động độc lập cũng như có thực quyền.
Ông Jairo Acuna-Alfaro, cố vấn chính sách của LHQ trong Cơ Quan Phát Triển LHQ (UNDP) tại Việt Nam, đưa ra nhận xét: “Sửa không khéo, luật chống tham nhũng như hổ không răng”, theo VietNamNet tường thuật.

Thủ tướng nhận lỗi về các Tập đoàn Kinh Tế

Trong phiên khai mạc kỳ họp thứ 4, quốc hội khóa 13, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhận lỗi về những yếu kém, khuyết điểm trong việc kiểm tra, giám sát các tập đoàn kinh tế, gây tổn thất và hậu quả về nhiều mặt cũng như ảnh hưởng đến uy tín và vai trò của kinh tế Nhà nước.

AFP
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng báo cáo trước Quốc hội hôm 22/10/2012 tại Hà Nội.

Chính sách yếu kém

Trong một động thái được giới truyền thông quốc tế đánh giá là hiếm hoi, Thủ tướng Việt Nam nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị của người đứng đầu Chính phủ và nói ông thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, toàn Đảng và toàn dân về những yếu kém của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý và điều hành.
Bản thân Thủ tướng thừa nhận kinh tế vĩ mô hiện vẫn còn nhiều bất ổn, lạm phát có nguy cơ tăng trở lại, hệ thống ngân hàng yếu kém, lãi suất phục vụ sản xuất kinh doanh còn quá cao. Trong khi đó, tình trạng doanh nghiệp phải giải thể, phá sản còn lớn, cộng với đó là tiến trình tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước còn chậm chạp.
Nếu nhìn vào bức tranh toàn cảnh của nền kinh tế Việt Nam hiện nay, người ta có thể thấy rõ ba vấn đề nổi bật có ràng buộc hữu cơ và tác động tới hầu hết mọi khía cạnh của đời sống kinh tế xã hội, đó là nợ xấu của hệ thống ngân hàng, đi kèm là tình trạng bong bóng bất động sản và hệ quả là làm lung lay niềm tin của các nhà đầu tư nước ngoài.
Quay lại những ngày đầu tiên khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền hành năm 2006, cộng với thời điểm Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới 2007, chính sách tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá được Chính phủ triệt để áp dụng. Tại thời điểm đó, tín dụng được bơm ra ào ạt, tiền đầu tư từ các gói kích cầu nhiều ngàn tỉ đồng được rót tràn lan, trong đó, bất động sản là miếng mồi béo bở cho các cá nhân và tổ chức làm giầu, đồng thời, các tập đoàn kinh tế thí điểm được thành lập với tiêu chí là “cánh tay phải” để dựa trên đó, Chính phủ điều tiết các lĩnh vực chủ chốt của nền kinh tế nước nhà.
Việt Nam phát triển nóng và nhanh, nhưng đó chỉ là kết quả của một chính sách tăng trưởng không bền vững và khi chiếc áo trở nên quá chật, nó đã tự bật tung và những điểm yếu của cơ thể Việt Nam lộ rõ. Và lúc này “quốc nạn” lạm phát trở thành hiện hữu.

Quốc nạn tham nhũng

Vụ tham nhũng nghiêm trọng của Vinalines lên đến hàng ngàn tỷ đồng. RFA file
Vụ tham nhũng nghiêm trọng của Vinalines lên đến hàng ngàn tỷ đồng. RFA file

Để đối phó, đầu năm 2011 thông qua Nghị quyết 11, Chính phủ buộc phải thắt chặt tín dụng, với những “nóng lạnh” và “giật cục” liên tục của chính sách tiền tệ và tài khóa, cơ thể Việt Nam đã không thể thích nghi kịp và những gì đến đã phải đến: bất động sản đóng băng do hết dòng tiền luân chuyển, kéo theo đó là những khoản nợ vay ngân hàng chất chồng biến thành nợ xấu vì tiền đầu tư đông cứng, các doanh nghiệp lao đao dẫn tới phá sản vì dòng vốn hoạt động đột ngột cắt ngang.

Nhưng điều nguy hiểm, do những chính sách thiếu nhất quán và sự thâu tóm tập trung quyền lực vào những “đứa con cưng” là các tập đoàn kinh tế Nhà nước, mà giai đoạn “tranh tối tranh sáng” đã tạo ra những nhóm quyền lợi, tham nhũng và tội phạm. Trong bài báo đăng tải trên tạp chí “The Economist” có tên “Việt Nam con hổ khốn cùng,” tác giả nhận xét với vị trí đầy ưu quyền của các doanh nghiệp Nhà nước, chiếm 40% sản lượng quốc gia, là nơi chịu trách nhiệm chính yếu cho tất cả những vụ hối lộ, lạm dụng tài nguyên cùng với nạn chi tiêu như điên dại đã kéo Việt Nam xuống dốc.

Lũng đoạn ngân hàng

acb-bank-250.gif
Chi nhánh ngân hàng Á Châu – ACB tại Hà Nội. RFA photo.

Báo cáo của hãng Reuters hôm 5/10 cho biết núi nợ xấu của hệ thống ngân hàng lên tới 15 tỉ 600 triệu đô la, chiếm tới 10% tổng nợ cho vay. Trong khi đó, 100 doanh nghiệp Nhà nước lớn nhất Việt Nam ngập nợ tới gần 50 tỷ đô, chiếm gần 1/3 GDP toàn quốc. Nợ xấu của hệ thống ngân hàng đã là nỗi ám ảnh và bao trùm lên toàn cục diện kinh tế Việt Nam.

Dẫn lời TS Lê Đạt Chí, Trưởng bộ môn Tài chính, Đại học Kinh tế TP.HCM trong một lần trả lời trước đây với chúng tôi, ông cho biết:
“Mức nợ xấu đối với các ngân hàng quốc doanh sở hữu nhà nước đang chiếm một tỷ trọng lớn hơn 50% trong tổng lượng nợ xấu. Khi nền kinh tế thế giới hay Việt Nam có biến cố, làm cho khả năng quản trị của các tài sản đầu tư kém hiệu quả, và rơi vào tình trạng mất hoặc kém đi khả năng thanh toán nợ.
Mức nợ xấu đối với các ngân hàng quốc doanh sở hữu nhà nước đang chiếm một tỷ trọng lớn hơn 50% trong tổng lượng nợ xấu.
TS Lê Đạt Chí
Nhóm thứ hai nợ xấu ở Việt Nam nằm ở khối các ngân hàng thương mại cổ phần (TMCP). Đặc điểm của các ngân hàng TMCP là bị chi phối bởi nhóm tư bản thân hữu hoặc các nhóm tư bản đang thống trị. Chúng ta thấy rằng là những ông chủ của các ngân hàng TMCP đều có những tập đoàn, những chuỗi doanh nghiệp ở đằng sau.”
Nguyên nhân nợ xấu mà TS Lê Đạt Chí nhắc tới cũng là một trong những hiện tượng đang gây xáo trộn hệ thống ngân hàng mà được giới chuyên gia gọi bằng cái tên “sở hữu chéo.” Hiện tượng sở hữu chéo này khá phổ biến tại Việt Nam. Mặc dù về bản chất sở hữu chéo không phải là vấn đề bất hợp pháp hay xa lạ, nhưng sử dụng sở hữu chéo để lũng đoạn tại Việt Nam thì mang bản chất hoàn toàn khác. Nhận xét về điều này, TS Vũ Đình Ánh, chuyên gia kinh tế tại Việt Nam giải thích:
“Vấn đề của Việt Nam liên quan đến các ngân hàng hiện nay tức là sở hữu chéo và các doanh nghiệp sân sau thiếu công khai, minh bạch gần như không kiểm soát nổi. Ai thực sự là chủ ngân hàng và người nào thực sự chi phối một định chế tài chính đến mức độ như thế nào và tiềm lực của người ta đến đâu thì khó mà biết được.”

Bong bóng bất động sản

nha-xay-dung-het-von-250.jpg
Một khu nhà tại Hà Nội ngưng xây dựng do hết vốn. RFA photo

Một trong những tác nhân xâu chuỗi “sở hữu chéo” trong hệ thống ngân hàng là lĩnh vực bất động sản, bởi đây được xem là mảnh đất mầu mỡ cho những kẻ đầu cơ và hưởng lợi trực tiếp từ các chính sách vĩ mô của chính phủ, và đây cũng là lĩnh vực cần một lượng vốn lớn để gối đầu các dự án. Thế nhưng khi bong bóng bất động sản căng cứng và dòng vốn buộc phải tạm dừng thì đó là thời điểm những “nghĩa địa chôn tiền” xuất hiện từ Bắc vào Nam. TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam đã gọi lượng căn hộ tồn kho cực lớn ở Hà Nội và TPHCM bằng cái tên “nghĩa địa chôn 140,000 tỷ đồng.”

Mới đây, khi nhận xét về khả năng bong bóng bất động sản có thể nổ tung bất cứ lúc nào, GSTS Vũ Văn Hóa. phó Hiệu trưởng Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội nhận định:
“Khả năng vỡ bong bóng bất động sản thì không phải là gần đây mà từ mấy năm nay đã có chiều hướng giá xuống rất thấp. Trước đây khi người ta bắt đầu đầu tư vào thì giá lên rất cao, cho nên đầu tư vào đây rất lớn. Đến bây giờ rõ ràng là không tiêu thụ được và rất nhiều nhà đầu tư bắt đầu rút vốn chạy sang lãnh vực khác và số vốn chôn vào bất động sản là rất lớn. Trong khi đó các ngân hàng ở Việt Nam đang trong giai đoạn khủng hoảng, đương nhiên khả năng để nó vỡ ngay lập tức thì chưa phải nhưng dần dần nó sẽ tới.”
Đến bây giờ rõ ràng là không tiêu thụ được và rất nhiều nhà đầu tư bắt đầu rút vốn chạy sang lãnh vực khác và số vốn chôn vào bất động sản là rất lớn.
GSTS Vũ Văn Hóa
Theo tính toán của giới chuyên gia địa ốc tại Việt Nam, thời gian để giải phóng lượng nhà đất tồn đọng phải mất từ 3 đến 5 năm, thậm chí là 7 năm, còn từ giờ đến lúc đó thì ngoài tiền vốn kẹt cứng, các doanh nghiệp đầu tư còn phải trả lãi với con số lũy tiến tính theo bạc tỷ.
Vòng lẩn quẩn giữa tiền vốn đóng băng, thắt chặt tín dụng là việc hàng trăm ngàn doanh nghiệp khát vốn, buộc phải phá sản. Nợ xấu ngân hàng tăng cao, doanh nghiệp giải thể hàng loạt cộng với những bê bối của các tập đoàn kinh tế lớn liên tục xuất hiện khiến uy tín của Việt Nam giảm sút nghiêm trọng.
Hệ lụy của những tiêu cực của nền kinh tế Việt Nam là niềm tin của các nhà đầu tư giảm sút. Cũng vì lẽ đó mà nhiều nhà đầu tư nước ngoài đã rút khỏi Việt Nam, nơi từng được họ chọn làm địa điểm thay thế cho Trung Quốc hay được xem là có sự ổn định hấp dẫn. Trong 7 tháng đầu năm nay, lượng đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI vào Việt Nam chỉ đạt 8 tỷ đô la, giảm một phần ba so với với một năm trước đó.
Bên cạnh lời công khai xin lỗi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mặc dù được xem là hiếm hoi, nhưng qua đó, Thủ tướng cũng đã đề ra những giải pháp từ xử lý nợ ngân sách với các doanh nghiệp, nợ chéo giữa các ngân hàng cho tới các giải pháp hàng tồn kho. Ông cũng nhấn mạnh công tác tái cơ cấu các tập đoàn kinh tế và chú trọng tháo gỡ khó khăn cho các doanh nghiệp. Hy vọng, với lời cam kết của người đứng đầu Chính phủ, Việt Nam sẽ từng bước vượt qua khó khăn và trở lại quỹ đạo tăng trưởng một cách bền vững.

Theo dòng thời sự:

Quốc Hội nóng chuyện Dương Chí Dũng, ‘bầu’ Kiên

Thảo luận tại tổ chiều 26/10 về chống tham nhũng, chuyện bắt các ông Dương Chí Dũng, “bầu” Kiên được ĐBQH dẫn làm ví dụ điển hình cho “lợi ích nhóm”, bao che tội phạm.
Ký ra tiền mới tham nhũng được
Nói như Chủ nhiệm UB Kinh tế Nguyễn Văn Giàu, lần đầu tiên tại hội nghị TƯ 4, Tổng bí thư công khai thực tế nước ta có nhóm lợi ích, cán bộ ta tư duy nhiệm kỳ. Tuy nhiên, báo cáo của các cơ quan tư pháp với QH đánh giá về nhóm lợi ích chưa đủ “độ”.
“Nhân vụ Nguyễn Đức Kiên, tại sao không đánh giá đầy đủ hơn? Chúng ta biết lâu chưa, tại sao bây giờ mới xử?”, ông Giàu đặt câu hỏi.
Theo ông, trong bối cảnh hiện nay khi xảy ra vấn đề gì mà thông tin thiếu công khai sẽ gây tác động cực nguy hiểm, vì vậy cần nhận diện nhóm lợi ích nằm ở đâu, ở chỗ nào.
Phó trưởng đoàn ĐBQH Đà Nẵng Huỳnh Nghĩa cũng phản ánh, dân không tin Dương Chí Dũng bỏ trốn êm đềm như vậy, rồi nói bắt là bắt ngay được như vậy.
Còn ĐB Trịnh Đình Thạnh (Quảng Ngãi) đề xuất, các vụ vi phạm nghiêm trọng như Vinalines, Vinashin, “bầu” Kiên… cần phải nêu điển hình trong báo cáo để phân tích thực trạng. Đặc biệt, cần có báo cáo riêng công khai quá trình xử lý các vụ nổi cộm này, để dân giám sát.
Chủ tịch UBND tỉnh Hòa Bình Bùi Văn Tỉnh tổng kết, tham nhũng vẫn nghiêm trọng, càng ngày càng tinh vi phức tạp “cái gì liên quan đến quyền là có tham nhũng”, ông Tỉnh cho hay.
Theo ông, “hễ cứ có tí quyền là tham nhũng, kể cả ở cấp dưới. Chuyển vị trí công tác là có tham nhũng, công tác quy hoạch cũng dính. Chạy chức chạy bằng rồi, sắp tới có khi lại có thêm chạy quy hoạch. Giải pháp lại rất hạn chế, không đủ mạnh”.
Cũng lấy dẫn chứng chuyện ông Dương Chí Dũng, Chủ nhiệm UB Pháp luật Phan Trung Lý đánh giá, tội phạm tham nhũng giấu mặt rất nhiều. Khi Dương Chí Dũng bỏ trốn, người dân đặt ngay câu hỏi, vì sao trốn được.
“Ở đây có chuyện bao che, có người “mật báo”, có người lấp liếm, bỏ qua cho. Vậy nên nói “ẩn” như thế là do nguyên nhân chủ quan”, ông Lý nói.
Về chuyện bỏ lọt tội, Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cho hay, lâu nay hễ phát hiện dấu hiệu tham nhũng, cơ quan chức năng không chuyển ngay sang cơ quan điều tra mà cứ lần lữa xác minh mất cả năm trời. Khi chuyển cơ quan điều tra thì cơ quan này cũng bó tay vì không thể tìm chứng cứ vì chứng cứ đã được xoá.
“Hình ảnh minh họa cho tham nhũng luôn là hai bàn tay lồng vào nhau, đó là tội phạm ẩn, đưa và nhận hối lộ”, ông Quyền nói.
Còn theo ĐB Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM), một số vụ việc gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản nhưng không xử được tội tham nhũng mà chuyển sang các tội danh như thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, xử phạt hành chính… khiến dân bức xúc.
Lập cơ quan giám sát ở QH
Tham nhũng diễn biến phức tạp như vậy, song giải pháp và chế tài lại không đủ mạnh. Do đó, các ĐBQH cũng kiến nghị thêm cách xử lý.
Theo ông Nguyễn Đình Quyền, khi hoạch định chính sách phải hạn chế tối đa kẽ hở để tham nhũng lợi dụng. Nếu phát hiện dấu hiệu tội phạm trong thanh tra, kiểm toán phải chuyển ngay cho cơ quan điều tra.
ĐBQH Dương Trung Quốc phân tích, tham nhũng gắn với quyền lực. Chữ ký phải ra tiền thì mới tham nhũng được.
“Muốn có quyền, nói thẳng thắn, phải là đảng viên. Đấu tranh chống tham nhũng trước hết chính là đấu tranh bảo vệ Đảng, loại trừ các nhân tố làm mất uy tín của Đảng”, ông Quốc nói.
Về chuyện ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng chuyển về cơ quan đảng, ông Quốc băn khoăn về tính pháp lý: “Đảng vẫn phải nắm vai trò chủ chốt, nhưng cơ chế thế nào để Đảng xác lập vai trò lãnh đạo trong khi tổ chức phải mang tính nhà nước, phù hợp Hiến pháp và pháp luật, đồng thời huy động được sự tham gia của các lực lượng xã hội”.
ĐB Trần Quốc Tuấn (Trà Vinh) đề xuất, cần rà soát, phân loại tìm lĩnh vực dễ tham nhũng. Trước khi bố trí ai đó vào một vị trí dễ có cơ hội tham nhũng thì thẩm tra tài sản.
Sau một thời gian, sẽ thẩm tra lại để kiểm tra tài sản phát sinh và yêu cầu giải trình nguồn gốc. Làm chặt chẽ để răn đe và ngăn ngừa.
Còn nói như ĐB Trần Tiến Dũng (Hà Tĩnh), chống tham nhũng không cần đao to búa lớn mà nên mạnh tay “đuổi việc và thu hồi lại tài sản, vì tham nhũng là những người có chức, có quyền”.
ĐB Nguyễn Ngọc Bảo (Vĩnh Phúc) đề xuất, QH phải thành lập thanh tra để tiếp nhận đơn thư tố cáo tham nhũng, đồng thời giám sát việc phòng chống tham nhũng của quan chức chính phủ, địa phương.

“Nhiều vụ án đầu voi đuôi chuột, PMU18, rồi Vinashin, giờ là Vinalines, thất thoát nhiều như vậy nhưng kết luận không thấy dấu hiệu tham ô mới là lạ, tài sản thu hồi cũng rất thấp. Thu hồi tài sản là yêu cầu đặt ra trong phòng chống tham nhũng, nếu không, chỉ đi tù một thời gian được giảm án về thì không thể khắc phục được thiệt hại”.
(ĐB Đỗ Văn Đương) 

Đại Họa Mất Nước