Showing posts with label tự do internet. Show all posts
Showing posts with label tự do internet. Show all posts

Monday, 24 September 2012

Lá phiếu của người Mỹ gốc Việt và cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ

Obama chỉ phản đối chiếu lệ về những vi phạm nhân quyền của ĐCSVN, trong khi Romney hứa hẹn sẽ cứng rắn hơn với Trung Cộng. Nếu người Việt hải ngoại tiếp tục bầu cho Obama, chắc chắn ĐCSVN sẽ đàn áp những nhà đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam khốc liệt hơn.

Giữa lúc chiến dịch vận động bầu cử tại Hoa Kỳ đang trở nên cấp bách hơn trong vài tháng cuối cùng trước khi diễn ra bầu cử, các ứng cử viên chạy đua để giành ghế trong Quốc hội Hoa Kỳ đã quay sang các cộng đồng thiểu số, như cộng đồng Mỹ gốc Việt, để vận động những lá phiếu có thể quyết định kết quả bầu cử. Câu Chuyện Việt Nam do Hoài Hương phụ trách tuần này gửi đến quý vị một số cuộc phỏng vấn về tầm quan trọng của lá phiếu của người Mỹ gốc Việt trong cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ 2012.
Cuộc chạy đua để thay thế Thượng nghị sĩ Jim Webb của bang Virginia, được giới phân tích đánh giá là một trong những cuộc chạy đua lý thú nhất trong cuộc tổng tuyển cử năm nay. Hai đối thủ đang ngắm nghé chiếc ghế này đều là cựu Thống đốc bang Virginia: ông Tim Kaine là người của Đảng Dân Chủ, và ông George Allen thuộc Đảng Cộng Hòa.
Virginia là bang có đông người Việt cư ngụ. Và vì thế trong một cuộc bầu cử dự kiến sẽ rất khít khao, cả hai đảng đều dồn nỗ lực ve vãn cử tri Mỹ gốc Việt. Hôm thứ Bảy 17 tháng 9, ông George Allen đến thăm khu thương mại của người Việt tại thủ đô Washington.

Obama chỉ phản đối chiếu lệ về những vi phạm nhân quyền của ĐCSVN, trong khi Romney hứa hẹn sẽ cứng rắn hơn với Trung Cộng. Nếu người Việt hải ngoại tiếp tục bầu cho Obama, chắc chắn ĐCSVN sẽ đàn áp những nhà đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam khốc liệt hơn.
Bên lề buổi tiếp xúc này, nhiều vị lãnh đạo cộng đồng kêu gọi người Mỹ gốc Việt hãy hành xử quyền công dân để tiếng nói của cộng đồng có sức mạnh lớn hơn trong các vấn đề mà cộng đồng quan tâm.
Ông Đỗ Hồng Anh là Chủ tịch Cộng đồng Người Việt tiểu bang Virginia, Maryland và DC:
“Vâng, chúng tôi rất hân hạnh được tiếp đón đại diện cho tiểu bang Virginia tại Thượng Viện Hoa Kỳ hôm nay đến trung tâm Eden. Chúng tôi với tư cách Chủ Tịch Cộng Đồng đã phối hợp với bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Tổ chức Quốc Tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản để tổ chức buổi tiếp kiến hôm nay. Với tư cách là một người Việt Nam, chúng tôi luôn luôn yểm trợ cho bất cứ ứng cử viên nào, bất kể là Cộng Hòa hay là Dân Chủ, miễn là người đó giúp đỡ cho cộng đồng người Việt chúng ta ở đất nước này, đồng thời quan trọng nhất là yểm trợ công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ bên nhà tại Việt Nam. Vì lý do đó mà chúng tôi hôm nay có cuộc tiếp xúc với ông Thượng nghị sĩ George Allen, cũng như trong quá khứ, chúng tôi đã từng hướng dẫn ông Thống Đốc Tim Kaine, nghĩa là chúng tôi là bipartisan (không nghiêng về đảng nào).”
Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, Chủ tịch Hội Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản đề cập tới tầm quan trọng của lá phiếu người Mỹ gốc Việt:
“Lá phiếu của các cộng đồng thiểu số, nhất là của cộng đồng Việt Nam có thể là những lá phiếu quyết định. Mà bây giờ hiện thời tôi thấy có nhiều người Việt Nam tôi thấy rất buồn là vì họ nói rằng ‘chúng tôi không làm chính trị thì có nghĩa là chúng tôi không cần phải lưu ý đến các cuộc bầu cử’, thì cái đó là một nhận định sai lầm, chúng ta không làm chính trị tức là chúng ta không tham gia các đảng phái hay muốn ra ứng cử, nhưng mà chúng ta cũng phải hiểu rằng cái lá phiếu của chúng ta nó rất là quan trọng, và muốn bảo vệ quyền lợi của cộng đồng cũng như là muốn giúp cho cuộc tranh đấu cho nhân quyền ở trong nước thì chúng ta phải có những quyết định. Mà những lá phiếu của những người gọi là “độc lập” như thế nó lại càng rất quý. Hiện giờ người Mỹ họ đang đi tìm những lá phiếu đó. Thì tôi xin kêu gọi tất cả mọi người nên chú tâm tới vấn đề và bỏ ít thì giờ, bầu cho ai cũng được, miễn là có nhiều Nguyễn, nhiều Trần, nhiều Lê nhiều Lý ở trong danh sách bầu cử, là chúng ta có thể gây được ảnh hưởng, gây được tiếng vang và sẽ được chính quyền họ tôn trọng, và các cộng đồng bạn họ vị nể hơn vì chúng ta có tiếng nói mạnh để có thể tranh đấu cho quyền lợi của chính chúng ta ở đây, cũng như giúp cho những mục tiêu, những cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ của Việt Nam.”
Như các cuộc bầu cử trong quá khứ, những vấn đề quan trọng nhất trong cuộc bầu cử lần này là vấn đề kinh tế, vấn đề công ăn việc làm, vấn đề thuế má, chính sách giúp đỡ giới tiểu thương vì chủ nhân các doanh nghiệp nhỏ là giới tạo ra nhiều công ăn việc làm nhất, điều thiết yếu để vực dậy nền kinh tế èo uột hiện nay.
Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch Nghị hội Toàn quốc Người Việt tại Hoa Kỳ nhận định về ý nghĩa của bầu cử:
“Cuộc bầu cử này nó là một cơ hội để chúng ta nói lên tiếng nói của chúng ta về những quan tâm của đất nước, trong đó nhân quyền là vấn đề số 1. Chúng tôi trong Nghị hội Toàn quốc của Người Việt tại Hoa Kỳ cuối tuần tới sẽ họp và cũng đẩy chương trình làm sao cho các lá phiếu của mình cho nó ý nghĩa. Năm nay sẽ là một cuộc bầu cử rất là sít sao, thành ra tùy thuộc bên nào thắng thì chúng ta sẽ có tiếng nói hay không, nếu lá phiếu của chúng ta nó đẩy thắng lợi về bên này hay bên kia.”
Về những vấn đề quan trọng đối với cử tri người Việt so với cộng đồng chính mạch, và sự khác biệt giữa lập trường của Đảng Cộng Hòa và Đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ năm nay, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích nói:
“Tôi cho rằng các giá trị của người Việt cũng giống như người Mỹ truyền thống thôi, trong đó có vấn đề trước hết là giáo dục này, những giá trị gia đình này, người ta muốn xây dựng gia đình cho nó hài hòa là vì người Việt mình sang Mỹ mình mất hết, mất nhà mất cửa, mất đất mất đai, mất công ăn việc làm, mất vị trí trong xã hội…thì thường mình chỉ còn có mỗi một con đường để đi lên, đó là con đường giáo dục mà thôi. Tôi nghĩ rằng bên nào mà có thể đem lại những thứ đó sẽ được ủng hộ. Còn trong vấn đề kinh doanh, nhiều người cho rằng giữa ông Obama và ông Romney thì ông Romney có nhiều kinh nghiệm hơn, trong khi ông Obama ăn nói thì rất lưu loát và giỏi giang nhưng nói về kinh nghiệm của ông ấy trong kinh doanh thì không có.”
Trong một cuộc trao đổi với Ban Việt Ngữ- Đài VOA sau đó, cô Genie Nguyễn Ngọc Giao, sáng lập Hội Tiếng nói người Mỹ gốc Việt, góp ý:
“Lá phiếu của chúng ta đặc biệt năm nay rất quan trọng vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của chúng ta. Năm nay là năm có rất nhiều vấn đề sẽ được quyết định bởi người được thắng cử, không những ở chức vị Tổng Thống mà còn đại diện ở quốc hội, các thượng nghị sĩ hay dân biểu. Quyết định của họ có ảnh hưởng đến vấn đề tài chánh của chúng ta, công ăn việc làm, vấn đề y tế, nhà cửa, sức khỏe, vấn đề di dân và vấn đề giáo dục. Ngoài ra, còn một điều mà tất cả người Mỹ gốc Việt đều quan tâm, đó là vấn đề Biển Đông, nó ảnh hưởng tới chủ quyền của chúng ta trên vùng biển Đông, Trường Sa và Hoàng Sa. Hiện thời có 2 hướng đi rất rõ ràng, Tổng Thống Obama thì nói muốn chú tâm chuyển lực lượng về Châu Á-Thái bình dương để bảo vệ vùng biển đó trong khi ông Mitt Romney thì nói rằng kẻ thù số 1 của Hoa Kỳ là Nga, và ông nói ông muốn đứng sau lưng Israel để đánh nhau với Iran thì 2 khuynh hướng đó hoàn toàn khác biệt.”
Tuy nhiên, muốn hành xử quyền công dân, trước hết cử tri Mỹ gốc Việt phải đăng ký và đi bầu. Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích nói:
“Cái đó là bắt buộc rồi, không đi bầu thì coi như vô dụng, thế thì đi bầu là cái chuyện đầu tiên. Có một cái người Việt mình đôi khi quên, đó là “absentee ballot”, tức là không nhất thiết phải đợi đến ngày bầu cử mới đi bầu. Nếu muốn, có thể đến xin phiếu để bầu trước, nếu đã quyết định trong đầu mình muốn bầu cho ứng cử viên nào đó, thì cái đó có thể làm được trước, mà làm trước thì có thể tránh tình trạng là đến ngày cuối cùng, có khi quên mất hay là mình bệnh ở nhà, vv… thành ra cuối cùng như vậy sẽ có một phiếu chắc chắn. Ðiểm thứ 2 mà tôi yêu cầu là làm sao chúng ta ở những tiểu bang mà chúng ta có thể làm suy suyển cái kết quả của cuộc bầu cử thì chúng ta phải rủ nhau đi bầu càng đông càng tốt. Tại vì nó sẽ có tính cách quyết định. Một khi người ta thấy rằng vì lá phiếu của người Việt mà họ thành công thì không ít thì nhiều, họ sẽ ghi nhận thành quả đó, và họ sẽ lắng nghe mình nhiều hơn. ”
Thông điệp đó lại được Hội Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt lặp lại. Cô Ngọc Giao khuyến khích cử tri người Mỹ gốc Việt đi bầu, bầu ai cũng được, miễn là số người Việt đi bầu đông chừng nào thì sau này khi lên tiếng yêu cầu bất cứ nguyện vọng gì, cũng sẽ được lắng nghe hơn. Cô Ngọc Giao nói:
“Thưa vâng, Chúng ta đã hy sinh rất nhiều để có được vị trí này, đến đây làm công dân Hoa Kỳ. Rất nhiều người trên thế giới cũng đã hy sinh rất nhiều cho một tiến trình dân chủ, cho cái quyền làm người mà không có được, thành ra đây là một cơ hội mà người Mỹ gốc Việt chúng ta phải sử dụng một cách thật đúng đắn, và phải hãnh diện cũng như trân trọng cái quyền lợi này. Mong tất cả quý vị nào đã là công dân mà chưa ghi danh đi bầu thì xin ghi danh. Hạn cuối để ghi danh lấy phiếu cử tri là ngày 15 tháng 10, chúng ta còn một tháng nữa. Ngọc Giao hy vọng rằng tất cả mọi người Mỹ gốc Việt đã là công dân Hoa Kỳ thì hãy bỏ lá phiếu của mình để tiếng nói của chúng ta có sức mạnh hơn.”

Saturday, 8 September 2012

Việt Nam: Internet được dùng để phản đối về đất đai

Phản đối trên mạng ở Việt Nam là một thách thức khổng lồ đối với chính phủ của một nước có 1/3 trong số 88 triệu dân sử dụng Internet.

Một công cụ chống đối bất bạo động
Nông dân Lê Dũng và dân làng đã dùng đất đá và bom xăng để chống cảnh sát muốn chiếm đất của dân để giao cho một dự án bất động sản cao cấp ở một vùng quê gần thủ đô Hà Nội.

Tuy nhiên, vũ khí hiệu quả nhất của họ là những máy vi tính do các nhà hoạt động internet thiết kế để ghi hình và đăng tải thông tin về cuộc xung đột – điều mà truyền thông nhà nước né tránh.

Chỉ vài giờ sau một cuộc đụng độ vào sáng tháng 4/2012, video cho thấy vài ngàn cảnh sát dùng hơi cay tấn công và đánh đập nông dân ở huyện Văn Giang, phía đông Hà Nội, đã được phát tán trên internet.

Sự phối hợp giữa nông dân và các nhà hoạt động trên internet ở các đô thị là một thách thức ngày càng tăng mạnh đối với chính quyền Cộng sản, bởi người Việt Nam ngày càng dũng cảm phản đối nhiều vấn đề, từ quyền sở hữu đất đai tới tham nhũng và sự bành trướng của Trung Quốc.

Vỏ quít dày, móng tay nhọn
Chính quyền Việt Nam trừng trị thẳng tay các blogger và do vậy Tổ chức nhà báo tự do ‘Phóng viên Không Biên giới’ đã coi nước này là ‘Kẻ thù của internet’. Theo tổ chức này, trên thế giới chỉ có Trung Quốc và Iran giam giữ nhiều phóng viên hơn Việt Nam.

Bộ phận kiểm duyệt của chế độ độc đảng như Trung Quốc và Việt Nam thường xuyên chặn mạng trang Facebook và các trang mạng xã hội khác. Mặc dù vậy, cộng đồng các nhà hoạt động trên internet vẫn tìm cách vượt tường lửa. Đây là một thách thức khổng lồ đối với chính phủ một nước có 1/3 trong số 88 triệu dân sử dụng internet.

“Đầu tiên, chúng tôi không hiểu internet có thể giúp gì nhưng sau đó chúng tôi thấy rõ giá trị của nó,” ông Lê Dũng nói trong khi ngồi dưới bức ảnh Hồ Chủ Tịch, cố lãnh tụ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông từng chiến đấu chống quân xâm lăng Trung Quốc vào năm 1979.


“Nếu chúng tôi không sử dụng internet, chúng tôi có thể đã chết; giờ đây chính quyền biết rằng họ phải thận trọng,” ông nói.

Nguyện vọng: ‘tức nước vỡ bờ’
Sự kiện Văn Giang và các cuộc xung đột đất đai khác do các blogger đưa tin đã châm ngòi cho một cuộc tranh luận nảy lửa bất thường về việc chính phủ nên cải cách luật đất đai ra sao trước thời hạn thuê đất công trong 20 năm của nông dân sắp kết thúc vào năm 2013.

Tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng đã tạo áp lực cho nông dân bởi bất động sản, nhà cửa và đường xá mở rộng, dẫn đến một loạt các cuộc bạo động xuất phát từ các cuộc xung đột đất đai. Nông dân than phiền về mức bồi thường thấp do chính các công ty có mối quan hệ với các ‘quan to’ ấn định.

Ông Đoàn Văn Vươn, một nông dân nuôi trồng thủy sản, đã được coi là ‘người hùng’ hồi đầu năm 2012 sau khi ông đã tổ chức một cuộc phản kháng có vũ trang chống lại chính quyền địa phương chiếm đất đai của gia đình ông ở gần thành phố Hải Phòng. Vụ việc này được giới truyền thông chính thống cũng như các blogger đưa tin.

Internet trở thành Mạng Phản đối
Các blogger liên hệ vấn đề đất đai với một nguyên nhân khác họ cho là có cùng chủ đề – đó là một chính phủ chịu ơn các lợi ích kinh tế lớn và không đáp ứng nhu cầu của dân chúng.

“Phong trào viết blog ngày càng mạnh mẽ,” ông Nguyễn Văn Đại cho biết. Ông là một luật sư, đồng thời là nhà hoạt động nhân quyền từng bị giam cầm 4 năm do sử dụng internet để kêu gọi dân chủ. Ông hiện vẫn bị giam lỏng tại nhà riêng tại Hà Nội. Ông cho rằng ‘chính quyền không còn giữ được bí mật như trước.”

Một nhà hoạt động có ảnh hưởng lớn sử dụng bút danh Boris đang làm việc tại một công ty nhà nước đã hỗ trợ tuyên truyền cho người dân Văn Giang về quyền của họ. Ông cũng dạy họ cách gửi ảnh và video trên điện thoại. Mặc dù khoảng 1000 gia đình không thể ngăn cản được dự án Ecopark rộng 500 hectare, Boris cho biết việc đưa tin rộng rãi về sự kiện đã ngăn chặn các công ty kinh doanh bất động sản tiếp tục thực hiện kế hoạch giải phóng mặt bằng.

Boris nói ông có thể huy động tới 1000 người tới Hà Nội chỉ sau một ngày thông báo. Ông đã nắm vai trò chủ chốt trong việc tổ chức các cuộc biểu tình phản đối hành động bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông (Biển Nam Trung Hoa) – một tuyên bố được sự đồng tình của các blogger khác.


Chính quyền đã cho phép biểu tình chống Trung Quốc vào năm 2011 nhưng không lâu sau xiết chặt quy định do nhận thức rằng các cuộc biểu tình có thể trở thành cột thu lôi cho kích thích nhiều cuộc biểu tình quy mô lớn hơn

Thách thức đòi hỏi lòng quả cảm
Một số nhà hoạt động thể hiện lòng dũng  cảm đến kinh ngạc. Họ coi nhẹ hình phạt tù mà các nhà bất đồng chính kiến khác đã bị kết án do ‘tuyên truyền chống nhà nước’.

Alfonso Le, một blogger 42 tuổi, chủ blog ‘Tổ quốc trỗi dậy’, trò chuyện với Reuters ở một quán cà phê nhỏ tại Hà Nội trong khi có một cảnh sát mặc thường phục theo dõi.

“Khi mạng xã hội trở nên phổ biến hơn, cảnh sát không dễ bắt người như trước,” ông Lê (theo tên trên Facebook) nói. “Nếu cảnh sát gây rắc rối, tôi gửi một thông điệp trên Facebook và nhiều người sẽ tới.”

Quá trình hoạt động của ông đã từng phải trả giá. Ông Lê cho biết đã từng bị bắt ba lần và ly dị vợ sau khi bà báo tin cho cảnh sát.

Một blogger khác, yêu cầu không nêu tên, cũng tham gia thế giới blog trong phạm vi ‘dung thứ được’. Cô tin rằng cô sẽ an toàn nếu bài viết nằm trong khuôn khổ ‘giới hạn đỏ’. Trên blog của cô, một cuộc biểu tình phản đối được miêu tả là một ‘cuộc tuần hành’ hay ‘đoàn người đi bộ’.

Tuy nhiên đôi khi cô vẫn bị cảnh sát theo dõi và bị bắt tại một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào tháng 8/2012. Cô bị giam giữ một ngày tại một trại cải tạo dành cho ‘đối tượng nghiện ma túy và mại dâm’.

“Chính quyền rất lo sợ sau những gì xảy ra tại Miến Điện và Mùa Xuân Ả-rập,” blogger này cho biết.

Theo tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ông Lê Thanh Tùng, một cựu sĩ quan quân đội, vừa là nhà hoạt động trực tuyến bị trừng phạt trong tháng này, với mức án 5 năm tù sau một phiên tòa chỉ kéo dài 1 giờ đồng hồ. Sự kiện này xảy ra chỉ chưa đầy một tuần sau khi blogger Đinh Đăng Định bị kết án 6 năm tù giam.

Phiên tòa xử ba blogger danh tiếng khác đã bị hoãn trong tháng 8/2012 sau khi mẹ của bà Tạ Phong Tần tự thiêu.

Thử thách về mặt kiểm soát không gian mạng
Washington đã nêu quan ngại với chính phủ Việt Nam về một nghị định dự kiến sẽ yêu cầu người sử dụng internet đăng ký tên thật để chính phủ có thể dò tìm các nhà phê bình trực tuyến dễ dàng hơn.

Tuy nhiên, ông Carl Thayer, một chuyên gia nghiên cứu Việt Nam của Học viện Quốc phòng Australia, cho biết nỗ lực của chính phủ nhằm kiểm soát internet sẽ không hiệu quả do sự thâm nhập sâu các trang web và các blogger có khả năng vượt qua các biện pháp chặn của nhà cung cấp.

Theo công ty nghiên cứu thị trường Cimigo, Việt Nam là một trong những nước có tỉ lệ sử dụng internet gia tăng cao nhất thế giới.

Việc sử dụng internet ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đã tăng khoảng 50%.

“Đây là cuộc chiến mà chính phủ Việt Nam khó có thể chiến thắng,” ông Thayer nhận định

Đất đai là định mệnh
Vấn đề gai góc về quyền sử dụng đất, phần cốt lõi trong hiến pháp của Đảng cộng sản trên cơ sở có hơn 10 triệu nông dân, là vấn đề các blogger có ảnh hưởng mạnh nhất.

Khi sự kiện Văn Giang và Hải Phòng nổ ra, một số nhà lập pháp và học giả đã kêu gọi chính phủ công nhận quyền sở hữu đất cá nhân để bảo vệ người nông dân. Ở một nước mà hiến pháp quy định nhà nước nắm quyền sử dụng toàn bộ đất đai, không ai nghĩ đến điều này cho đến thời điểm gần đây.

Ông Nguyễn Đức Kiên, phó chủ tịch Ủy ban Kinh tế Quốc hội, cho Reuters biết Luật Đất đai của Việt Nam sẽ được xem xét lại và nông dân sẽ được phép ở lại trên đất của họ sau năm 2013. Theo luật hiện nay, nhà nước được quyền lấy lại đất của người nông dân vào cuối thời hạn cho thuê đất.

“Đất đai là một vấn đề gây ra nguy cơ căng thẳng trong xã hội,” ông Kiên nói.

Lời bình luận của ông Kiên và các quan chức khác khiến các blogger tin rằng thời hạn thuê đất sẽ được gia hạn mặc dù điều đó không giải quyết được vấn đề các công ty tư nhân được nhà nước hỗ trợ đằng sau sẽ lấy đất của người dân.

“Các blogger là một phần quan trọng trong cuộc đấu tranh,” ông Lê nói. “Chúng tôi đưa tin trên khía cạnh khác. Chúng tôi chỉ cho người dân thấy lời nói của Đảng không thống nhất với hành động.”

Stuart Grudgings

Đại Họa Mất Nước